Ẩn / Hiện Quảng Cáo

Thế giới bùa ngải - Ngải Hài Nhi - Lê Trường

Thảo luận trong 'TÂM SỰ CHUYỆN TRÒ' bắt đầu bởi Begauheo, 16/9/17.

  1. 16/9/17 lúc 08:53

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    Quả Trứng Màu Máu.

    Bùa Ngải là một vật tâm linh có từ thời cổ đại xa xưa. Thời mà người ta gọi những người Luyện Ngải là Phù Thuỷ , Pháp Sư. Những người dành cả đời để tu luyện những thứ tà ma , dị đạo...Xã hội ngày càng phát triển nhưng càng tiến bộ thì con người ta lại càng muốn tìm hiểu về cái gọi là Tâm Linh , những thứ khoa học chưa thể giải thích được. Và những câu chuyện về Bùa Ngải được dân tình truyền tai nhau , không ít người dám lấy cả mạng sống của mình ra thề trước trời đất : Bùa Ngải Là Có Thật.

    Bạn có tin vào chuyện Ma Quỷ ...? Tôi cũng không tin , nhưng khi nghe chính nhân vật kể lại thì tôi thấy lạnh sống lưng , đôi mắt vô hồn , nó như nhìn sâu thẳm vào trong tâm can người đối diện , nhưng nó u uất , lạnh lẽo . Ánh mắt đó khiến người ta phải nổi da gà khi nhìn vào nó. Đôi mắt chứa đầy ám ảnh đó là của Vân , cô gái năm nay 24 tuổi. Tôi không quen Vân và Vân cũng không quen chú tôi. Hôm nay là ngày đầu tiên ba người chúng tôi gặp nhau . Chú tôi là bộ đội xuất ngũ những năm 1975 , là bộ đội cho nên những năm chiến tranh phải đóng trong rừng , trong núi có khi cả năm trời. Rồi chẳng biết trời xui đất khiến thế nào ông ấy cưới luôn gái trong Bản , người mà bây giờ tôi gọi là cô.

    Hai vợ chồng sống với nhau bao năm nay nhưng chưa hề có cãi vã . Tại sao tôi hay sang nhà ông ấy chơi vì sang đó tôi được nghe về những câu chuyện kì dị , những câu chuyện rừng thiêng nước độc , chuyện những ông thầy pháp luyện Ngải nơi thâm sâu cùng cốc. Tôi không rõ vợ chồng cô chú tôi làm gì nhưng tháng đôi lần họ vẫn dẫn người lên Hoà Bình , về bản của cô tôi . Nhiều lúc tò mò tôi cũng hỏi ông ấy :

    - Sao tháng nào cô chú cũng đưa người lên đó vậy...?? Mà lần nào cũng chỉ đưa một người mặc dù cháu thấy nhiều người đến tận nơi hẹn lịch.

    Ông ấy ngồi vắt chân chữ ngũ trên cái sạp bằng gỗ lim , rít hơi thuốc lào rõ đanh , ông ấy nhả khói , chầm chậm nhấp ngụm trà rồi mới nói :

    - Chú nói sợ mày không tin nhưng chú dẫn người lên đó giải bùa , mà làm bùa cũng có...Trên đó có ông Thầy năm nay đã gần 90 tuổi...ông ấy....

    Đang nói thì bà cô tôi đi ra hắng giọng :

    - E hèm...e hèm...

    Ông chú vội vã lặng câm sau cái liếc sắc như dao của vợ. Bà cô đi vào trong ông ấy ghé sát lại tai tôi nói nhỏ :

    - Ông ấy Luyện Ngải...

    Nghe xong câu đó tôi tự nhiên thấy lạnh hết sống lưng , tôi giật mình lùi lại :

    - Chú lại trêu cháu , chắc hai người lên đó mua đặc sản hay thuốc thang mà dưới này không có..

    Ông ấy cười nhẹ rồi lại vê bi thuốc lào chuân bị làm bi nữa. Nhưng số người đến nhà ông ấy không phải ít , tuy nhiên không phải ai vợ chồng chú ấy cũng tiếp. Chỉ khi nào cô Muôn ( vợ ông chú ) đồng ý sau khi nhìn mặt thì mới nói chuyện tiếp. À quên không nói tên ông chú , ông ấy tên Năm nhé. Tên các cụ đặt từ ngày xưa ấy mà , nhà có 4 ông con trai thì Ba , Năm , Bảy mỗi chú út đẻ sau khi giải phóng thì tên đẹp hơn một chút , chú Thái. Vì cái tên này mà vào làng chỉ cần hỏi vợ chồng Muôn Năm thì ai cũng biết.

    Chắc Vân đến tìm vợ chồng chú tôi lý do cũng như những người trước đây. Vân không đi một mình , còn một bà hơi đứng tuổi , ăn mặc sang trọng , vàng đeo đầy người. Lúc mới vào cửa tôi thấy cô Muôn nói với ra :

    - Chị để cháu ở đây rồi ra ngoài hiên uống nước đợi nhé..

    Bà kia hẩy nhẹ vai Vân về trước mồm nói :

    - Đi....đi vào đi..Ở đây có khi họ giúp được đấy.

    Ngay cái nhìn đầu tiên tôi cũng thấy ở Vân có cái gì đó rất khác lạ. Vân có gương mặt thanh tú , tóc dài ngang lưng , đặc biệt mái tóc đen nhánh và dày. Từ khi Vân bước vào phòng khách không khí bỗng nhiên thay đổi. Một cái lạnh tuy rất nhẹ nhưng đủ khiến tôi thấy gai người. Tôi quay sang nhìn ông chú. Cái vẻ cợt nhả thường ngày biến mất, ông ấy lặng im một cách bất thường. Đột nhiên ông ấy nói :

    - Cháu đứng im đó đi. Đừng bước tới nữa....

    Vân vội rụt chân lại , cô ấy có lẽ cũng hiểu lý do vì sao chú tôi lại yêu cầu như thế. Cô Muôn từ trong đi ra , bà ấy mặc một bộ quần áo theo tôi là của người Dân Tộc . Trên tay cô Muôn cầm một cái túi nhỏ màu đỏ. Đi đến gần Vân cô Muôn lấy ra một chiếc vòng có xỏ những hạt đá màu đen bóng loáng , cô Muôn nói :

    - Cháu đeo chiếc vòng bằng dâu tằm này vào . Sau đó ngồi xuống ghế kia , trong thời gian khoảng 1 tiếng nó sẽ không nghe thấy cháu nói gì.

    Vân gật đầu , đỡ lấy vòng đeo vào tay , Vân đi tới cái ghế nhỏ mà cô Muôn vừa chỉ. Nhẹ nhàng ngồi xuống , lúc này tôi được nhìn mặt Vân sát hơn . Vẻ ngoài lạnh băng càng làm Vân trở nên bí ẩn với những người xung quanh. Vân thờ ơ với mọi người , tôi chú ý từ lúc vào nhà đến giờ Vân chưa mở miệng nói một từ nào cả. Cô Muôn thắp mấy nén nhang trên ban thờ , lạy ba lạy sau đó cô đưa hai tay đỡ một bức tượng nhỏ màu đen bóng có liền một bát hương nhỏ. Đỡ bức tượng đặt xuống chính giữa bàn cô nói với chú Năm :

    - Ông châm điếu thuốc rồi cắm vào đây.

    Nói đoạn cô lấy trong ra một quả trứng gà để trong hộp . Đặt quả trứng gần bức tượng đá đen cô Muôn bảo Vân đọc tên , tuổi.

    Vân giới thiệu xong cô Muôn nói :

    - Cháu đưa cánh tay trái đây cô xem.

    Vân xắn tay áo sơ mi lên rồi đưa cô Muôn. Tôi cũng hóng hớt rướn người lên xem thì cô Muôn quát :

    - Thằng T ngồi im đó , giờ mày mở cửa về cũng không được. Ngồi im xem thôi không được nói gì cả.

    Tôi giật thót cả tim , cả hai vợ chồng bà ấy chẳng giống bình thường chút nào. Ai cũng thay đổi một cách lạ lùng. Tuy ko nhìn rõ nhưng cổ tay Vân chi chít các vết sẹo lớn nhỏ. Không hiểu cô gái này đã chịu đựng những gì mà lại hành hạ bản thân như thế. Cô Muôn lấy quả trứng gà vừa nãy đã được bóc sẵn vỏ lăn qua lăn lại trên cánh tay Vân. Sau đó cô ấy đặt quả trứng trở lại chiếc hộp đóng lại. Cô Muôn hỏi :

    - Cháu biết nó bao lâu rồi....??

    Vân nhìn cô Muôn trả lời :

    - Dạ , thưa cô hai năm nay rồi ạ...

    Cô Muôn hỏi :

    - Cháu có biết ai làm chuyện này không...??

    Vân mặt hơi biến sắc , cô cúi nhẹ đầu nói :

    - Dạ thưa cô biết ạ....Nhưng.......

    Cô Muôn cướp lời :

    - Nhưng người đó chết rồi phải không...Và cháu chính là người giết người đó....

    Đến lúc này Vân thật sự bối rối , cô chảy mồ hôi , ánh mắt không giấu nổi sự sợ hãi , không còn lạnh tanh như lúc đầu nữa. Vân chối :

    - Dạ thưa....không phải....không phải...con không giết...ai....cả.....

    Giọng nói của Vân trở nên run rẩy , cô cúi gằm mặt xuống xoã tóc che đi để tránh người khác nhìn thấy sự sợ hãi của cô. Chú Năm lúc này mở hộp lấy quả trứng ra , ông ấy bẻ làm đôi rồi đặt trước mặt cô Muôn với Vân. Tôi không tin vào mắt mình , dụi mắt lần nữa tôi chăm chăm nhìn vào quả trứng. Lòng đỏ của quả trứng có màu đỏ tươi như màu máu , nó đỏ rực luôn. Sống 27 năm trên đời này lần đầu tiên tôi nhìn thấy một quả trứng kỳ quái như vậy. Nuốt nước bọt tôi bắt đầu cảm thấy không gian xung quanh mình đang thay đổi. Những làn khói của nhang trầm , trên chiếc ghế nhỏ là cô gái mặc áo sơmi trắng đang rũ mái tóc đen nhánh che đi khuôn mặt , quả trứng màu đỏ tươi được bửa làm đôi đang nằm trên mặt bàn.....Nhất là ánh mắt của cô Muôn đang nhìn thẳng vào Vân đầy sức ép. Không khí đang căng thẳng như thế , tôi ngỡ như từ lúc quả trứng được bẻ ra mọi người đều đang nín thở. Bất chợt trong ảo giác tôi như cảm thấy có người phà hơi vào sau gáy của mình. Tôi thở dốc theo tiếng thở của Vân. Cảm giác lúc đó Vân thở như nào thì tôi cũng thở như thế. Cô Muôn nắm lấy cổ tay Vân nói lớn :

    - Bình Tĩnh lại.......Nếu cháu muốn cô giúp thì cháu phải kể hết sự thật....

    Đoạn cô Muôn nhìn sang phía tôi , ánh mắt sắc lẹm của cô Muôn làm tôi giật mình. Cơ thể tôi như được thả lỏng khỏi một thứ gì đó sau cái nhìn vừa rồi. Cô Muôn nhìn Vân lúc này đã trở lại bình thường :

    - Quả trứng màu máu này cho biết Ngải này được nuôi rất lâu rồi. Không phải chỉ mới hai năm nay. Ít nhất cũng phải từ 3 năm trở lên.

    Vân vẫn im lặng , cô Muôn nói tiếp :

    - Cháu đang sở hữu một Ngải Hài Nhi ( Tiểu Quỷ ) . Cô không thể giải được Ngải này nhưng cô biết người có cách giúp cháu. Nhưng cháu phải kể cho cô biết tất cả sự việc bắt đầu từ đâu mà cháu biết đến Ngải Hài Nhi. Cháu muốn thoát khỏi nó dù có tìm đến cái chết...nhưng nó không muốn thì cháu chưa thể chết được.......

    Nghe cô Muôn nói như chạm đến tận đáy tâm can . Vân bật khóc , cô khẽ gật đầu đồng ý với cô Muôn , Vân nói :

    - Dạ thưa cô...con khổ lắm cô....Nhiều lần con muốn tự tử nhưng tỉnh lại vẫn thấy mình sống....đã hai năm nay con sống không bằng chết....cô cứu con với...con đội ơn cô....

    Lau vội nước mắt Vân bắt đầu kể lại câu chuyện đã xảy ra với cô cách đây hơn ba năm. Cũng là biến cố khiến cuộc đời cô sống dở chết dở.............Còn tiếp.
     
    TienPhatLong An, phamtuyenz1nguoimientay thích điều này.
  2. 16/9/17 lúc 09:25

    damxuanquang

    Insane Poster

    damxuanquang
    Tham gia:
    2/2/10
    Bài viết:
    676
    Được thích:
    41
    èo tưởng đọc đc hết luôn chứ? phần còn lại đâu ko post luôn bạn!
     
  3. 16/9/17 lúc 09:34

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    Người Bố Dượng.

    Hai tay đan vào nhau , Vân cúi mặt không dám nhìn về phía trước. Với giọng run run Vân bắt đầu kể , gia đình Vân sống ở Thái Bình , cha Vân mất trong một vụ tai nạn khi lái xe đi đánh hàng từ cửa khẩu Móng Cái về. Va chạm quá nặng , tuy được người dân đưa vào bệnh viện cứu chữa nhưng hai ngày sau bố của Vân không qua khỏi. Vân còn nhớ trước lúc lâm chung bố của Vân vẫn cố nhét vào tay một người bạn của bố là chú Toàn cái dây chuyền bạc mặt đá lục bảo rồi chỉ tay vào mẹ con Vân , ai ở đó cũng hiểu bố Vân muốn gửi gắm mẹ con Vân cho người bạn thân nhất , cũng là chiến hữu làm ăn của mình. Sau đó ông nhắm mắt xuôi tay .

    Chú Toàn lớn hơn bố Vân 2 tuổi , vợ cũng mất sớm. Thấy bảo hai vợ chồng lấy nhau được 3 năm nhưng không con cái gì , không rõ nguyên nhân là do ai nhưng một ngày nọ chú Toàn thấy vợ nhảy từ tầng 3 xuống chết ngay tại chỗ. Theo kết luận của công an thì vợ chú Toàn bị khủng hoảng tâm lý nặng dẫn đến tự sát....Bao năm nay chú Toàn ở vậy và là cánh tay phải của bố Vân trong chuyện làm ăn. Vì là người thân quen nên chú Toàn đến nhà Vân như thành viên trong gia đình. Chú cũng rất quan tâm đến gia đình Vân , từ ngày bô mất thì chú đến thường xuyên hơn. Lo cho Vân và Mẹ vân từng bữa ăn giấc ngủ.....Sau ba năm hai mẹ con Vân cũng chấp nhận chú Toàn làm chồng , làm bố dượng.

    Việc làm ăn ở cửa khẩu từ khi chú Toàn tiếp nhận rất thuận buồm xuôi gió , chú Toàn và mẹ Vân không làm đám cưới. Vân còn nhớ ngày chú Toàn chuyển đến nhà Vân hôm đó mưa rất to. Vân có hỏi mẹ tại sao chú lại muốn chuyển đến đây thì mẹ nói :

    - Nhà cũ có kỷ niệm buồn với chú , vợ chú tự tử chết ngay khi chú ở nhà. Giờ chú muốn chuyển về với mẹ con mình để phần nào quên đi quá khứ đau thương đó.

    Vân lúc đó nghĩ thương chú Toàn lắm , trời mưa to Vân và mẹ đội ô ra xe giúp chú chuyển đồ. Mẹ thì kéo vali , thấy có hũ bằng sứ màu trắng , nắp được trùm vải đỏ Vân định bê vào thì chú Toàn kéo giật Vân lại rồi nói :

    - Đây là hũ tro cốt của vợ dượng , mưa trơn trượt lát dượng tự chuyển vào nhà được. Cảm ơn con.....

    Vân thấy cái kéo tay giật lại đó khá mạnh , hơi đau nên Vân cũng không nói gì , lẳng lặng đi vào. Vừa quay lưng đi Vân bỗng nghe như có tiếng cười bên tai :

    - He...he...he..

    Giọng cười của một đứa trẻ , Vân hốt hoảng quay lại thì sấm nổ rung trời , tiếng sấm làm Vân giật mình trượt chân ngã xuống đất. Chú Toàn vội chạy đến đỡ Vân dậy , rồi nói :

    - Cẩn thận chứ con , dượng đã bảo rồi trời mưa trơn lắm. Con đi từ từ thôi....

    Tiếng sấm cùng với cái ngã đau điếng vừa rồi làm Vân quên hẳn đi điệu cười khi nãy. Mà có khi là Vân tự nghĩ ra , trời mưa thế này thì tiếng mưa rơi , tiếng gió rít qua vách tường , những âm thanh đó pha trộn khiến con người ta nhầm lẫn. Mưa ngày càng to , gió càng lớn chiếc ô của Vân bị thổi bung ra. Vội vã Vân chạy vào trong nhà , chiếc áo mỏng Vân đang mặc ướt hết. Chú Toàn cũng đi đằng sau , hai dượng con vào đến nhà thì mẹ Vân chạy đến đưa khăn cho hai người lau khô.

    Vân hồn nhiên tươi cười đỡ lấy khăn từ tay mẹ rồi lau tóc , Vân quay sang hỏi dượng Toàn :

    - Mưa to quá ha dượng , may nãy con không cầm cái bình của dượng không chắc rơi vỡ rồi.

    Bất chợt Vân nhìn thấy ánh mắt của dượng Toàn đang chăm chăm nhìn vào phần cơ thể bị nước mưa làm lộ ra rõ mồn một của Vân. Dượng Toàn đang ngắm cái cơ thể của cô gái đôi mươi , đang nhìn bầu ngực lộ ra lấp ló sau chiếc áo lót dính chặt vào lớp ảo mỏng tanh bên ngoài. Vân vội lấy khăn che phần ngực lại rồi đỏ mặt quay đi. Bị bắt gặp dượng Toàn cũng thấy bối rối , tay vẫn ôm chiếc hũ trắng sứ , có nắp vải màu đỏ. Dượng Toàn hắng giọng rồi nói :

    - Đúng thời tiết mưa nắng thất thường , không biết đường nào mà lần. À mà mình này căn phòng nhỏ anh nói trước với em...em đã thu dọn cho anh chưa..??

    Mẹ Vân đang để gọn đồ vào một góc quay ra nói với dượng Toàn :

    - Dạ , em dọn rồi anh ạ...Phòng đó trên tầng hai , ngày trước anh Quân ( Bố Vân ) dùng để đồ cũ vẫn dùng được. Nó nằm ngay cạnh phòng ngủ của mình đó anh.

    Vân thắc mắc không hiểu sao dượng Toàn lại muốn dọn dẹp sạch cái phòng nhỏ đó. Thấy Vân tỏ vẻ không hiểu mẹ Vân liền giải thích :

    - Dượng con muốn dùng căn phòng đó để lập bàn thờ , để tro cốt của cô Loan ( vợ Toàn ) trong phòng đó thờ cúng. Mẹ nghĩ như vậy cũng tiện , gian thờ nhà mình để vợ chú ở đó cũng không tiện.

    Vân còn nhớ lúc nhỏ tí Vân hay trốn bố vào căn phòng đó để nấp. Căn phòng đó tuy là phòng chứa đồ nhưng tràn ngập kỷ niệm , tiếng cười của hai bố con Vân khi bố tìm được Vân đang trốn trong cái tủ cũ , hay những khi Vân bị mẹ đánh Vân cũng chạy vào đó trốn để rồi mẹ Vân hốt hoảng khi không thấy con đâu. Lúc đó bố Vân xuất hiện nói :

    - Giờ tìm được con mình không được đánh nó nhé..

    Mẹ Vân rối rít gật đầu , một phút sau bố vào phòng chứa đồ lôi cổ Vân ra giao cho mẹ. Vậy là Vân không bị mẹ đánh , nhắc tới căn phòng nhỏ Vân chợt chảy nước mắt vì nhớ đến Bố. Điều đầu tiên dượng Toàn làm khi vào nhà đó là chuyển ban thờ , lư hương , bát nhang lên căn phòng nhỏ. Những thứ đó dượng Toàn nhờ mẹ con Vân chuyển lên hộ , chỉ riêng cái hũ sứ màu trắng , đậy bằng nắp vải đỏ thì dượng Toàn chưa hề đặt xuống dù chỉ một lần. Nhưng thấy dượng toàn ân nghĩa với vợ như thế mẹ con Vân lấy làm cảm động lắm.

    Đồ đạc thờ cúng được chuyển lên hết phòng nhỏ , dượng Toàn nói :

    - Giờ anh ở đây bày biện nốt , em với con giúp anh những thứ còn lại nhé. Lát ngớt mưa cả nhà mình đi ăn ..

    Mẹ Vân gật đầu đồng ý rồi hai mẹ con Vân xuống phụ dượng Toàn ít đồ cá nhân còn lại. Khoảng một tiếng sau mẹ Vân nói :

    - Con lên xem dượng xong chưa , cả nhà mình chuẩn bị đi ăn.

    Vân nghe lời mẹ chạy lên tầng hai nơi căn phòng nhỏ. Cửa mở he hé, trời mưa nên khá âm u , phòng nhỏ không bật điện chỉ lập loè ánh sáng mờ mờ , ra là dượng Toàn thắp nến. Vốn tò mò nên Vân ngó qua khe cửa hé nhìn . Vân thấy dượng Toàn đã xếp đồ thờ xong , chính giữa bàn thờ là cái hũ sứ màu trắng . Đột nhiên dượng Toàn đứng dậy , Vân thấy rõ dượng dùng một chiếc kim dài bọc trong tấm vải đỏ chích vào đầu ngón tay. Tiếp đó dượng Toàn mở cái nắp bằng vải màu đỏ ra. Dượng nhỏ ba giọt máu vào trong cái hũ sứ màu trắng.

    Đột nhiên Vân lạnh hết sống lưng , như có bàn tay ai đó đang sờ nhẹ lướt qua vai Vân , tiếng cười rất gần bên tai :

    - He....he....he...

    Vân sợ dựng tóc gáy , ánh chớp loé lên . Cả căn phòng sáng bừng lên trong ánh chớp giật rồi lại trở về sắc mập mờ của ánh nến :

    - Con đứng đây làm gì....???

    Vân giật thót tim , lùi người lại. Thì ra là mẹ Vân , thấy lâu quá hai dượng con không ai xuống lên mẹ Vân đi lên tầng tìm. Đặt tay lên lồng ngực thở hắt một cái , Vân bủn rủn hết tay chân . Kẽo kẹt.....kẹt....tiếng cửa phòng nhỏ mở ra , dượng Toàn tiến lại gần :

    - Anh xong rồi , nhiều đồ linh tinh quá mãi mới xong. Ngớt mưa rồi nhà mình đi ăn nhé.....Ăn gì bây giờ nhỉ...Cho con gái chọn....

    Vân đứng im tại chỗ vì pha giật mình ban nãy , dượng Toàn và mẹ Vân đang đi xuống cầu thang. Bỗng nhiên Vân thấy dượng Toàn quay lại nhìn mình với ánh mắt đầy ma dị , nhưng không phải , chỉ là do Vân tưởng tượng. Dượng Toàn đang gọi Vân :

    - Đi thôi con , dượng đói lắm rồi...Nhanh nhanh nào...

    Cùng với đó là nụ cười tươi đầy hiền hậu , Vân tự trách bản thân nghĩ quá nhiều , dượng Toàn là người tốt cơ mà....Quên hết tất cả những chuyện vừa xảy ra Vân chạy đến nắm tay mẹ rồi cùng Dượng đi ăn..Ba người đi khuất khỏi cầu thang mà không hay biết cánh cửa phòng nhỏ ban nãy dượng Toàn đâu có đóng...

    Kẹt...kẹt...kẹt....cánh cửa không người đang từ từ khép lại một cách nhẹ nhàng.........
     
  4. 16/9/17 lúc 09:38

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    " Căn Phòng Ma Quái."

    Từ ngày dượng Toàn chuyển đến , ngôi nhà có bóng dáng đàn ông nên không khí cũng thay đổi hẳn. Dù gì thì trong giới đầu nậu dượng Toàn cũng là người có tiếng tăm và máu mặt. Tuy nhiên khi ở nhà thì lại là một con người vô cùng ôn hoà. Dượng đưa cả người giúp việc ở nhà cũ đến để mẹ con Vân không phải động tay , động chân vào bất cứ chuyện gì. Đó là một bà lão đã 65 tuổi nhưng vẫn khoẻ mạnh và tinh nhanh lắm . Bà lão chuyển đến nhà Vân sau hôm dượng Toàn chuyển về một ngày.

    Lần đầu gặp bà giúp việc Vân thấy sợ ánh mắt của bà lão. Bà giúp việc có cái dáng khá là lùn , tóc bạc trắng tinh , da nhăn nheo điểm chút đồi mồi...Nhưng bà giúp việc nhanh nhẹn lắm , tuổi đã cao nhưng đi không cần chống gậy . Đưa bà giúp việc đến nơi dượng Toàn nói :

    - Đây là bà Lanh , người dưới quê Dượng . Ở nhà dượng làm giúp việc cũng đã 3 năm nay rồi. Gia đình bà ở quê con cái cũng không còn ai . Nghĩ thương bà nên dượng để bà ở lại phụ giúp việc gia đình . Bà nhìn già thế thôi nhưng minh mẫn lắm....Từ hôm nay bà sẽ ở đây cơm nước , dọn dẹp cho nhà mình.

    Vân và mẹ vốn tính thương người , nghe dượng Toàn kể hoàn cảnh của bà khó khăn như thế ai cũng mủi lòng. Bà Lanh nhìn Vân rồi nói :

    - Cô chủ nhỏ xinh quá , già cũng có đứa cháu gái nếu còn sống chắc nó cũng chạc tuổi cô bây giờ....Tiếc là vụng dại , cả mẹ lẫn con....đều không cứu được......

    Dượng Toàn vội dừng câu chuyện của bà Lanh :

    - Kìa bà , những chuyện buồn trong quá khứ đừng kể ra đây không mọi người lại suy nghĩ...Nào nào , nhà mình rộng bà ở luôn phòng dành cho khách ở tầng 1 nhé. Đi lại cho nó dễ dàng..

    Vân cũng tíu tít xách đồ hộ bà Lanh vào căn phòng trống gần cầu thang tầng 1. Căn phòng dành cho khách đến chơi mà lỡ xe , hay uống say quá còn có chỗ ngả lưng. Từ hôm nay nó là phòng của bà Lanh giúp việc. Dượng Toàn cũng dặn dò hai mẹ con Vân :

    - Từ giờ có người giúp việc rồi hai mẹ con không cần làm gì cả...Chuyện dọn dẹp cứ để bà Lanh làm , cái phòng thờ trên tầng hai để tro cốt vợ anh hai mẹ con đừng vào nhé. Bà Lanh ở nhà cũ dọn dẹp quen rồi , với lại nếu anh đi làm thì bà ấy còn biết đường thay anh hương khói.....

    Nghĩ Dượng Toàn lo lắng hai mẹ con Vân vất vả nên Vân càng thấy quý dượng hơn , cả hai đều đồng ý sẽ không tự tiện vào căn phòng đó nếu không có sự đồng ý của dượng. Mẹ Vân nói :

    - Dạ vâng , em nhớ rồi mình ạ. Dù gì đó bây giờ cũng là nơi thờ cúng chị Loan. À mà anh dẫn em lên thắp cho chị ấy nén nhang...Hôm qua chuyển đồ vội quá em quên mất..

    Dượng Toàn đồng ý rồi dẫn mẹ Vân lên tầng 2 thắp nhang cho vợ cũ. Vân ngồi dưới phòng khách xem tivi , bỗng nhiên Vân thấy hơi lạnh gáy. Một cảm giác như có ai đó đang nhìn mình từ phía sau . Như phản xạ Vân quay lại thì bà Lanh đã đứng đó từ bao giờ , nhìn Vân bà Lanh khẽ hỏi :

    - Cô chủ nhỏ muốn ăn gì lát già đi chợ làm cơm tối..

    Vân thở phù một cái rồi trách :

    - Ui ..bà đứng đây từ bao giờ...làm con giật cả mình...

    Bà Lanh xếp xếp lại vài chiếc cốc , đôi bàn tay nhăn nheo nhìn thấy cả từng đốt xương ngón tay của bà làm Vân hơi rụt rè. Bà Lanh trả lời :

    - Thưa cô chủ , già thấy cô xem phim chăm chú quá nên không lỡ gây tiếng động....cho già xin lỗi...

    Vân cười :

    - Dạ không sao đâu , cũng tại bộ phim nó cũng làm con giật mình bà ạ...À bà biết làm món chân giò hầm không ạ...Con thích ăn món đó lắm...

    Bà Lanh nhoẻn miệng cười rồi gật đầu , tuy tuổi đã cao nhưng răng của bà vẫn còn gần như nguyên vẹn , tuy nhiên nó đen xì vì bà nhuộm răng ăn trầu. Từ trên lầu dượng Toàn với mẹ Vân đi xuống , hai người ăn mặc đẹp lắm, chắc bây giờ họ chuẩn bị đi đâu. Mẹ Vân nói :

    - Vân , con ở nhà nhé..mẹ với dượng đi công chuyện chắc phải tối muộn mới về. Bà Lanh giúp con nấu cơm cho Vân nhé....Hai người cứ ăn cơm không phải đợi đâu ạ.

    Bà Lanh ngừng lau bàn đứng dậy nói :

    - Dạ , bà chủ với ông chủ cứ đi đi . Ở nhà đã có già lo.

    Vân chào mẹ với dượng rồi lại tiếp tục xem tivi . Bà Lanh cũng xách giỏ đi chợ , chợ cũng không xa nhà Vân lắm nên bà Lanh đi bộ. Nằm ở ghế sofa Vân ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Ngủ nhưng cảm giác vẫn tỉnh , cái này những ai bị bóng đè chắc sẽ hiểu được cảm giác mình nhìn thấy mọi thứ xung quanh nhưng không ai nhìn thấy mình. Thiếp đi được một lúc Vân thấy cơ thể mình nặng trĩu như có vật nặng đè lên ngực. Khó thở vô cùng , cố mở mắt ra Vân nhìn rõ một bóng đen đang ngồi trên bụng cô , bóng đen đó chỉ nhỏ bằng đứa trẻ con nhưng nặng vô cùng. Vân muốn đưa tay ra xô nó đi nhưng chân tay Vân không tài nào nhấc nổi. Bóng đen hình đứa trẻ đó từ từ chui vào trong áo Vân , nó len lỏi lên đến ngực , rồi đột nhiên nó chui lên từ cổ áo thò mặt ra nhìn Vân một cách ngơ ngác. Vân cảm nhận được rõ hai bàn tay nhỏ của nó đang sờ lên mặt mình. Mơ hồ , mông lung Vân không diễn tả được khuôn mặt của nó. Bỗng nhiên nó mở miệng cười :

    - He...he....he.......bắt được....rồi....nhé..

    Điệu cười lanh lảnh , ma mị đó hình như Vân đã được nghe ở đâu rồi.

    - Hờ.....phù....phù....

    Tiếng thở dốc của Vân sau khi vùng dậy , thì ra ác mộng , Vân vừa bị bóng đè...Ngồi thần người ra ghế một lúc mà mồ hôi vẫn chảy trên mặt khiến Vân cay xè cả mắt. Có bao giờ Vân bị bóng đè khi ngủ đâu , mặc dù Vân có nghe về chuyện bóng đè nhiều lần. Không khí trong căn nhà bỗng nhiên lạnh toát , Vân biết giờ này chỉ có bà Lanh ở nhà , Vân gọi to :

    - Bà ơi....bà Lanh ơi...bà có nhà không...??

    Chẳng ai trả lời , căn nhà rộng càng làm Vân thấy bản thân không yên tâm , ngôi nhà Vân ở bao năm nay hình như đã là một ngôi nhà khác , dù đồ đạc mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Bất giác Vân cảm thấy cần phải đi ra khỏi nhà ngay. Linh tính , cảm nhận của Vân thúc giục Vân làm như vậy. Mặc dù chính bản thân Vân cũng không biết mình đang sợ cái gì..Bước vội ra cửa , Vân mở toang cả hai cánh toan chạy ra ngoài , đột nhiên Vân khựng lại , Vân thét lên một tiếng :

    - Á.....

    Đứng trước cửa là bà Lanh với cái giỏ xách , lại một lần nữa Vân bị bà Lanh doạ cho bắn cả tim ra ngoài. Bà Lanh thấy bộ dạng của Vân liền hỏi :

    - Cô chủ nhỏ định đi đâu à , cũng gần 5h chiều rồi. Già chuẩn bị nấu cơm bây giờ đây...

    Định thần lại , nhìn thấy bà Lanh như vớ được phao cứu sinh. Vân nắm tay bà kéo vào nhà , thở hổn hển Vân nói :

    - Bà đi chợ mà con không biết , nãy con nằm mơ sợ quá bà ạ...Gọi mãi mà chẳng thấy ai thưa....May quá có bà về rồi......

    Bà Lanh nhìn Vân cũng đoán cô chủ nhỏ của mình chắc phải sợ lắm , gương mặt thất thần của cô vẫn còn nguyên. Bà Lanh vội an ủi :

    - Chắc tại ban nãy cô chủ nhỏ xem phim ma nên ngủ mới mơ thấy ác mộng đó....Người ta hay bảo nghĩ gì mơ nấy mà...Chứ ban ngày ban mặt ma quỷ nào dám xuất hiện...Con cái già toàn chết trẻ , nhớ thương chúng nó quá tối nào già cũng nằm mơ thấy chúng nó cô ạ....

    Chán bà Lanh , không hiểu là đang an ủi hay doạ Vân mà nghe thấy thế Vân càng sợ , Vân đi với bà Lanh vào bếp phụ bà chuẩn bị nấu cơm. Hôm nay đúng món chân giò hầm mà Vân thích. Đứng trong căn bếp làm mấy việc lặt vặt Vân thấy không còn sợ nữa. Lửa trong bếp cùng công việc phần nào khiến Vân bẵng đi giấc mơ quái dị ban nãy. Vân tự nhủ sau này không xem phim ma nữa . 7h tối cơm nước xong xuôi , bà Lanh đang dọn ra bàn . Vân thì lấy điện thoại gọi cho mẹ hỏi xem mẹ có ăn cơm nhà không thì mẹ Vân trả lời :

    - Hôm nay mẹ với dượng đi ăn với khách rồi. Tối muộn mới về , con ăn cơm xong nhớ đi ngủ sớm..

    Nói rồi mẹ Vân tắt máy , vậy là tối nay ở nhà chỉ có Vân với bà Lanh . May mà còn có bà Lanh , nếu ở một mình chắc Vân sợ mà chết mất. Nghĩ thế Vân tự nhiên thấy quý bà Lanh vô cùng. Đi vào bàn ăn Vân chén luôn món ăn khoái khẩu , bà Lanh không ngồi mà cứ đứng trước mặt Vân. Thấy lạ Vân nói :

    - Bà ngồi xuống ăn với con đi . Sao lại đứng đó..

    Bà Lanh nhẹ nhàng thưa :

    - Dạ , già chỉ là giúp việc sao ngồi ăn chung được ạ. Cô cứ ăn đi , cô chủ nhỏ ăn xong già dọn dẹp rồi mới ăn.

    Vân che miệng cười vì Vân không nghĩ người giúp việc lại câu lệ lễ tiết như vậy. Vân đứng lên kéo bà Lanh ngồi xuống ghế nói :

    - Bà là người lớn tuổi , tuy là người làm nhưng nhà con coi bà cũng như người trong gia đình. Bà mà không ngồi ăn cùng là con cũng không ăn đâu.....

    Bà Lanh ấp úng :

    - Nhưng...nhưng....ông chủ...biết tôi bị...mắng..

    Vân gắp thức ăn vào bát cho bà rồi tiếp :

    - Không đâu , dượng Toàn là người tốt...không mắng bà đâu...mà bà hầm chân giò ngon lắm bà ạ...

    Bà Lanh ngập ngừng :

    - Ông chủ.....vầng...ông chủ là người tốt...Vậy già cũng ăn nhé , cảm ơn cô...

    Nói đến dượng Toàn hình như bà Lanh còn gì đó chưa nói hết . Nhưng khi đó Vân cũng không quan tâm , cái Vân quan tâm lúc này là món chân giò hầm. Có ăn là Vân chẳng thấy sợ gì nữa cả , giấc mơ buổi chiều giờ Vân quên sạch , chẳng còn chút ký ức gì về cái bóng đen hình đứa trẻ nhìn Vân cười man dại. Ăn xong Vân xin phép bà Lanh lên phòng học , dù lúc đó đang là kỳ nghỉ hè nhưng bài vở không phải là không có. Phòng Vân ở tầng 3 , muốn lên cầu thang thì phải đi qua phòng của mẹ , rồi đến phòng nhỏ để tro cốt của cô Loan vợ cũ dượng Toàn.

    Trời mùa hè luôn có những cơn mưa rào bất chợt , dự báo thời tiết cũng nói phải mưa thông mất mấy hôm. Hôm qua mưa, sáng nay trời âm u nhưng chưa đổ hạt , và giờ trời mới mưa. Cạch....cạch...cạch....tiếng cửa sổ chưa đóng đang bị gió thổi đập vào tường. Vân mở cửa phòng mẹ thì các cửa đã được đóng kín. Đi tiếp mấy bước chân Vân đến căn phòng nhỏ , tiếng cạch...cạch...đúng là phát ra từ phòng này rồi. Vân nắm tay cầm định mở thì có tiếng gọi đằng sau :

    - Cô chủ nhỏ làm gì thế......??

    Bà Lanh vừa đi từ cầu thang lên nói với hỏi Vân . Quay lại Vân trả lời :

    - Cửa sổ phòng này chưa đóng bà ạ , con định vào đóng cửa không mưa hắt hết....

    Bà Lanh tiến lại gần rồi nói :

    - Phòng này ông chủ khoá rồi....chìa khoá già còn cầm đây này...ông chủ nói khi nào cần dọn dẹp hãy mở...ở nhà cũ cũng vậy.....mà lúc chiều trước khi ông chủ với bà chủ đi già có đóng hết cửa sổ rồi mà...Chắc cô nghe nhầm ấy....

    Rõ ràng tiếng Cạch...cạch....là từ trong này phát ra. Nhầm sao được , Vân vẫn nắm cái tay cầm mở cửa. Nhưng như muốn chứng minh lời bà Lanh nói là đúng hay sai mà Vân xoay luôn cái núm. Tách.....cửa không hề khoá như bà Lanh vừa nói. Vân hé cánh cửa ra thì một luồng khí nóng phả ra từ khe cửa hẹp. Dường như phòng thờ cúng luôn có cái gì đó khiến con người ta cảm thấy tâm hồn bị lung lay :

    - Cửa phòng có khoá đâu bà...con vẫn mở được này.....

    Bà Lanh vội vã kéo sập cửa lại với lý do :

    - Ơ lạ nhỉ , chắc già lú lẫn mất rồi...Thôi cô chủ nhỏ cứ lên phòng đi...để già xem cửa sổ chưa đóng già sẽ đóng lại....Già rồi , già rồi...

    Nhìn bộ dạng tự trách bản thân của bà Lanh bỗng nhiên Vân phì cười. Vân gật đầu rồi leo lên tầng 3 về phòng của mình. Cũng bỏ sách bỏ vở ra ngâm cứu , chán rồi Vân mở laptop nghe nhạc , lướt web , vậy mà thời gian trôi nhanh thế. Bỏ tai nghe ra nhìn đồng hồ lúc đó đã là 10h tối , chắc mẹ Vân vẫn chưa về , vì nếu về mẹ đã lên phòng xem Vân ngủ hay chưa...Mà có khi mẹ về rồi hỏi bà Lanh biết Vân đang học nên không làm phiền. Trời mưa gì mà lâu dữ , bỏ tai nghe ra là thấy rõ tiếng mưa đang rơi lộp độp , nhiều lúc có gió mưa đập vào cửa như có ai từ sau vườn đáp sỏi lên tận cửa sổ phòng Vân vậy. Cứ độp.....độp.....Vân muốn xuống tầng dưới xem mẹ đã về chưa.

    Mở cửa phòng Vân đi ra thấy không khí tĩnh lặng vô cùng , chỉ có ánh đèn tiết kiệm điện lắp ở cầu thang là sáng , dưới tầng 1 cũng sáng đèn . Có lẽ bà Lanh chưa ngủ , Vân lò dò đi xuống tầng 2 , quái lạ sao đèn cầu thang tầng 2 lại không sáng. Vân với tay bật công tắc vẫn không được. Căn phòng nhỏ có ánh sáng hắt ra , cửa phòng đang mở một nửa. Vân chép miệng :

    - Chậc , bà Lanh lại quên đóng cửa phòng rồi.....

    Đưa tay ra định với lấy nắm cửa đóng lại thì Vân giật thót mình....Trong phòng có người , ánh nến làm Vân không nhìn rõ là ai nhưng chắc chắn có người đang ngồi trước bàn thờ cô Loan . Bà Lanh , có phải bà Lanh không.....?? Nhưng nếu là bà Lanh thì tại sao lại ngồi đó ôm cái hũ sứ màu trắng mồm rên rỉ như rít qua kẽ răng :

    - Con...ơi...con chết...thảm..quá.....

    Tiếng nói ai oán như vọng ra khắp căn nhà , người ngồi kia tóc dài , tay ôm cái hũ vào lòng , ghé đầu sát vào hũ như bồng đứa trẻ con...Vân nín thở , chân muốn chạy nhưng Vân không nhấc chân lên được. Đèn tầng 2 lúc này tự nhiên bật sáng , cái người ngồi ôm hũ sứ đâu rồi , bà ấy vừa biến mất ngay trước mặt Vân , chẳng có ai trong phòng cả , chẳng có cây nến nào được đốt , ánh đèn hành lang rọi vào lúc này làm Vân thấy cái hũ vẫn ở chính giữa bàn thờ. Cảnh vật trở nên bình thường đến bất thường .

    " Chạy đi....chạy đi..." trong đầu Vân như có tiếng của chính mình thúc giục vân nên Chạy đi....Vân chạy , chạy lên tầng 3 , Vân chạy đến đâu thì đèn hành lang sập tối đến đó......Rầm , Vân đã vào được phòng đóng sầm cửa lại. Chốt cửa bên trong Vân trèo lên giường ôm lấy cái gối ngồi run rẩy. Ngoài cửa có người đang gõ :

    "Cộc....Cộc...Cộc..."

    Ngồi trên giường Vân sợ chảy nước mắt , bà Lanh , đúng rồi chắc bà Lanh nghe tiếng Vân chạy trên tầng nên gõ cửa , cố nén nỗi sợ Vân hét to :

    - Bà Lanh phải không ạ....bà Lanh ơi...bà lên tiếng đi con sợ lắm.....hu...hu..

    Không ai trả lời , tiếng gõ cửa không còn nữa. Im lặng được mấy giây thì từ phía cửa sổ phát ra tiếng " Độp" rõ to . Nó khiến Vân giật mình trong cái không khí im lặng bất thường ấy. Đó không phải tiếng mưa , không hạt mưa nào lại nặng như kiểu một viên đá đước đáp thẳng vào cửa sổ như vậy..Cả căn nhà một lần nữa chìm trong im lặng. Lúc này đã là 10h45 , chưa đến một tiếng đồng hồ mà Vân cảm thấy mình đã phải chịu đựng những ám ảnh rất lâu rồi.

    Vân lấy máy gọi cho mẹ , có chuông nhưng mẹ cô không nghe máy , Vân gọi cho dượng Toàn cũng vậy...?? 11h đã 15' trôi qua , những tiếng động lạ không còn nữa. Mưa đã ngừng rơi , gió đã ngừng thổi....không gian trở về trạng thái tĩnh lặng , chỉ có tiếng nước trên mái hiên đang nhỏ giọt xuống đất , tiếng cành lá rung rinh như muốn rũ bỏ những giọt nước còn đọng. Yên tĩnh đến lạ thường , Vân nghe thấy cả hơi thở của mình , nhẹ nhàng đặt chân xuống giường Vân đi về phía cửa , ghé sát lại Vân nhìn qua mắt thần gắn trên cửa. Bên ngoài sáng đèn hành lang , tất nhiên là chẳng có ai ở bên ngoài rồi.....Đột nhiên Vân lùi lại , có người cũng vừa nhìn cô qua mắt thần.

    "Phụp" căn phòng tối om vì mất điện , Vân quay người chạy lên giường nhưng có một bàn tay nhỏ đang nắm lấy chân cô kéo lại , Vân khóc thét lên :

    - Mẹ...ơi...cứu...con....

    Vân không chạy được , điệu cười của đứa trẻ con lại vang lên trong bóng tối :

    " He...he...he...lại bắt được....rồi.."

    Nỗi sợ bao trùm , lên đến đỉnh điểm Vân giật mạnh chân thì thoát được , nhưng mất đà nên Vân ngã xuống đất rồi ngất đi ngay sau đó .
     
  5. 16/9/17 lúc 10:16

    Damphoinhan9999

    Major Poster

    Damphoinhan9999
    Tham gia:
    4/6/15
    Bài viết:
    206
    Được thích:
    9
    post tiếp đi bạn , đang hấp dẫn nè ...........................
     
  6. 16/9/17 lúc 10:23

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    Cô Gái Đáng Thương....

    - Vân...Vân...tỉnh dậy đi con....Vân....ơi.

    Từ từ mở mắt Vân thấy mình đang nằm trên giường , xung quanh là mẹ Vân , dượng Toàn , cả bà Lanh nữa. Mẹ Vân đang ngồi nắm tay , cô khẽ vuốt nhẹ mái tóc mái của con sang một bên :

    - May quá con tỉnh rồi , mẹ lo lắm đấy...Sao đi đứng không cẩn thận thế con. Vấp ngã rồi ngất cả xỉu..may mà bà Lanh nghe tiếng động chạy lên kịp thời.

    Vân ú ớ muốn nói là Vân không hề vấp ngã , Vân bị ma trêu cơ mà..Bà Lanh lên tiếng :

    - Tầm 11h tôi ngồi ngoài phòng khách ngóng ông chủ , bà chủ về . Bỗng nhiên nghe trên tầng có tiếng va đập mạnh. Lúc đó cũng hết mưa rồi , vội chạy lên thì thấy cô chủ nhỏ đang nằm dưới đất. Chân cô ấy vướng vào thành ghế. Cũng may cô ấy chỉ ngất đi.....

    Vân từ từ ngồi dậy hỏi bà Lanh :

    - Lúc đó mất điện sao bà lại chạy lên được....Với lại con có vấp phải ghế đâu , lúc đó rõ ràng có gì đó kéo chân con lại....Thế con mới ngã...

    Bà Lanh nhìn dượng Toàn với mẹ Vân ngơ ngác nói :

    - Đâu có mất điện đâu ...già chạy lên lúc đó điện còn sáng mà...vừa lúc ông bà chủ cũng về...Thấy già đứng trên tầng ba gọi là hai ông bà chạy lên luôn...

    Mẹ Vân cũng nói thêm :

    - Mẹ về đến nhà cũng đúng 11h , cho xe vào gara lúc đó nhà mình với hàng xóm vẫn có điện mà...?? Chắc tại con vấp ngã xong ngất đi nên nghĩ là mất điện đấy thôi. Thôi để mẹ đi pha cho con cốc sữa nóng nhé...

    Vân níu tay mẹ không muốn để mẹ đi , Vân vẫn cố giải thích cho mẹ nghe những điều mình thấy lúc đứng trước cửa căn phòng nhỏ dưới tầng 2. Rồi tiếng gõ cửa khi Vân đã chạy vào trong phòng . Những điều Vân kể cả nhà không ai tin , dượng Toàn hỏi bà Lanh :

    - Thế tối bà có lên phòng thờ cô Loan không...??

    Bà Lanh khẳng định từ lúc Vân lên tầng 3 , bà ở dưới đóng cửa sổ rồi khoá trái cửa phòng lại luôn , sau đó bà xuống phòng của mình. Từ lúc đấy đến lúc nghe tiếng động trên tầng 3 thì bà Lanh mới chạy lên trên tầng. Dượng Toàn cũng nói :

    - Vừa nãy khi đi ngang qua căn phòng dượng cũng mở thử nhưng cửa phòng vẫn khoá mà....

    Mẹ Vân hơi ái ngại , khuôn mặt cô nhìn con với vẻ mặt đầy lo lắng. Cô biết con mình , Vân luôn là đứa năng động , mạnh mẽ. Căn phòng đó hồi nhỏ là nơi ẩn nấp , là nơi vui chơi nghịch ngợm của Vân. Cũng chưa bao giờ Vân tỏ ra sợ sệt như thế này , mẹ Vân xoa đầu Vân rồi nói :

    - Khổ thân con chắc ở nhà một mình trên này mưa to gió lớn đâm ra thần hồn nát thần tính đây mà....

    Vân chảy nước mắt vì Vân biết những thứ mình vừa trải qua là sự thật. Nhưng giờ không ai tin Vân , họ nhìn Vân với ánh mắt đầy thương hại . Họ nghĩ Vân bị điên , nhưng Vân chắc chắn một điều có cái gì đó trong căn phòng nhỏ để tro cốt dì Loan không hề bình thường. Vân nhìn sang dượng Toàn , từ hôm dượng chuyển về đây Vân luôn gặp những chuyện quái dị. Vân nhớ lại từ lúc chuyển đồ hôm trời mưa Vân nghe thấy tiếng trẻ con cười , rồi ngủ Vân cũng gặp hình bóng một đứa trẻ , rồi tối nay vẫn là điệu cười man dại đó , chính nó làm Vân sợ đến bất tỉnh. Nhưng không ai tin cả....??

    Vân biết giờ Vân có nói gì thì cũng vô nghĩa , tất cả đều đang chống lại Vân. Dượng Toàn nói :

    - Thôi muộn rồi , cả nhà đi ngủ thôi...Con hôm nay nó vẫn sợ em ngủ lại với con nhé...

    Mẹ Vân gật đầu , cô cũng muốn ở đây an ủi con. Vì thật sự thần sắc của Vân rất là tệ , đồng hồ đã điểm 12h đêm . Bà Lanh với dượng Toàn đi về phòng của mình. Căn phòng chỉ còn hai mẹ con , Vân ôm chặt lấy mẹ thủ thỉ :

    - Mẹ có tin con không mẹ , nhà mình có ma thật đấy mẹ ạ..??

    Mẹ Vân xoa đầu Vân rồi nói :

    - Mẹ tin con chứ , mẹ không tin vào chuyện ma quỷ nhưng cũng không phủ nhận. Hồi bố con mới mất mẹ cũng mơ thấy gặp bố con trong nhà mà....Nhưng bố chỉ đứng nhìn mẹ con mình lúc ngủ rồi lại đi thôi..

    Vân gặng hỏi mẹ :

    - Thế bố lúc đó nhìn như nào hả mẹ ..? Có giống với lúc bố còn sống không...??

    Mẹ ôm chặt Vân rồi nhẹ nhàng kể :

    - Bố buồn vì không được ở cạnh mẹ con mình nữa...Cũng như mẹ con mình nhớ bố vậy...Nhưng dù thế nào thì bố vẫn là bố của con..Bố sẽ luôn phù hộ bảo vệ cho con như ngày xưa con còn bé ấy..Vậy nên con gái mẹ không phải sợ gì nữa nhé.

    Nghe mẹ nói Vân thấy ấm áp vô cùng , áp đầu vào ngực mẹ Vân ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Một buổi tối đầy mệt mỏi , đầy ám ảnh đối với Vân , trong vòng tay mẹ cô có thể yên tâm ngủ một giấc ngon lành...Gần một tháng trôi qua mọi việc trôi qua êm ả , Vân không còn thấy những chuyện kỳ lạ nữa. Cho đến hôm nay dượng Toàn sau một chuyến hàng về đến nhà , tất cả đã thay đổi . Lúc đó Vân đang ngồi ở phòng khách , thấy dượng Vân mở lời chào nhưng dượng Toàn không nói gi..?? Ông ta đi thẳng lên tầng trên nơi phòng của mẹ Vân.

    Không hiểu có chuyện gì mà Vân thấy dượng Toàn chưi bới mẹ mình rất nặng nề. Vân vội chạy lên tầng xem sao , trước mặt Vân là cảnh dượng Toàn đang túm tóc , tát thẳng vào mặt mẹ Vân những cái đau điếng. Vân lao vào ôm chầm lấy mẹ :

    - Sao ông lại đánh mẹ tôi...Ông......

    Nói chưa hết câu Vân bỗng cảm thấy miệng của mình như có người bịt lại , ú ớ Vân không nói được thêm câu nào...Muốn lao đến giúp mẹ nhưng sao Vân cứ bị đẩy lùi ra xa dần , Vân ngồi im trước cửa nhìn mẹ mình bị đánh mà khuôn mặt cũng không phản ứng gì. Vân khóc chảy nước mắt nhưng không tài nào cử động được.

    Lão Toàn đánh mẹ Vân càng lúc càng hăng , không chỉ còn là những bạt tai nữa , hắn lao vào như con thú đang khát mồi , hắn đạp thẳng vào bụng , vào đầu . Mồm luôn miệng chửi bới :

    - Con điếm này , lúc tao đi làm mày ăn mặc , trang điểm đẹp rồi đi ngoại tình phải không...??

    Lão hỏi những câu hỏi nhưng không cần nghe câu trả lời. Mẹ Vân nằm bệt dưới đất nhưng vẫn không hé lấy nửa lời. Không hiểu lúc đó lão nói với ai , nhưng rõ ràng lão đang nói chuyện với một người nào đó không phải mẹ con Vân :

    - Ừ...Cái loại vô dụng không thể mang thai này thì phải đập chết....Đánh chết....Chỉ có con là ở cạnh ta thôi...

    Vân nghĩ lão bị điên rồi , nhưng cái điên rồ nhất đang diễn ra trong căn phòng này không phải là hắn mà là việc Vân từ đầu đến giờ không thể động đậy. Vân nhìn mẹ mình bị hành hạ mà không thể nói được nấy nửa lời.....Bỗng nhiên Vân thấy tiếng nói trẻ con bên tai :

    " Cô không...làm...gì...được...đâu..he....he...he.."

    Vân vẫn tỉnh táo nhưng rõ ràng thứ đang ngồi trên vai cô là một đứa trẻ trần truồng , mắt nó đỏ như máu , da nó trắng bạch , nó đang ghé vào tai cô cười một cách điên dại.....Lão Toàn bây giờ đã ngừng tay khi thấy mẹ Vân không còn động đậy. Cô nghe văng vẳng lời đứa trẻ quái dị kia :

    " Bố....đứa con gái...này có thể mang thai đứa con của...bố...đấy.."

    Lão Toàn cười như điên, lão vốn đã thèm thuồng cơ thể của Vân bấy lâu nay...Lão nhấc bổng Vân lên giường , Vân vẫn không thể chống cự , lão như con dã thú xé tan cái áo sơ mi của Vân ra rồi lao đến nhào nặn những phần cơ thể đang hiện ra trước mắt lão. Vân tựa hồ như khúc gỗ không cảm xúc , lão lột trần những gì còn lại trên người Vân . Và rồi lão Cưỡng Bức Vân trong khi dưới sàn nhà là mẹ Vân đang nằm đó.

    Trong căn phòng là hai người phụ nữ và một con thú không còn tính người. Xong xuôi hắn mặc quần áo đi ra khỏi phòng , bỏ mặc Vân loã lồ không mảnh vải che thân trên giường . Lúc lão đi ra khỏi phòng Vân cũng đã cử động được tay chân nhưng nỗi đau thể xác , nỗi đau tinh thần khiến Vân không muốn dậy. Dưới sàn nhà mẹ Vân đã tỉnh từ bao giờ , bà chứng kiến cảnh con mình bị cưỡng hiếp nhưng cũng như Vân bà không thể làm gì . Hai người phụ nữ trong căn phòng chỉ biết khóc và khóc. Mẹ Vân cố vịn vào thành giường lê đến chỗ con gái. Nhìn chiếc ga lấm tấm những vệt máu tươi bà lấy chăn che người cho Vân rồi ôm con khóc trong đau đớn. Vẫn nằm bất động Vân nói :

    - Lão ta là một con quỷ.....Lão là một...con quỷ....Chúng ta phải làm sao đây mẹ..

    Kể đến đây Vân bật khóc , cô Muôn nắm tay Vân rồi nói :

    - Hôm nay đến đây thôi , cháu đợi cô một lát......Tạm thời cháu cố chịu đựng ba ngày nữa. Ngay bây giờ muốn giúp cháu cô cũng không đủ khả năng. Nhưng sẽ có người có cách...

    Đoạn cô Muôn quay sang nói với chú Năm :

    - Anh đi vào trong phòng , trên tủ đồ có cái hộp gỗ màu nâu nhìn khá cũ. Anh lấy ra đây cho em....??

    Cô Muôn nhìn Vân nói tiếp :

    - Tạm thời cô sẽ cho cháu một vật có thể tránh Ngải Hài Nhi. Cháu phải luôn giữ nó bên mình . Trong vòng bảy ngày tới nó sẽ không quấy phá được cháu. Nhưng ba ngày nữa cháu phải đến đây kể tiếp cho cô nghe về xuất xứ và cái " Vật" được đặt trong chiếc hũ sứ màu trắng đó. Cháu vẫn giữ nó phải không...??

    Vân gật đầu , chú Năm mang chiếc hộp mà cô Muôn yêu cầu ra. Đặt xuống bàn cô Muôn mở hộp lấy ra một chiếc vòng bằng dây đỏ có , sợi dây đỏ đó có treo một ống thuỷ tinh nhỏ , trong ống thuỷ tinh đó có một vật gì như rễ cây màu vàng óng. Cô muôn nói :

    - Ngải Hài Nhi là một loại Tiểu Quỷ chết sau khi bị các bà mẹ phá thai. Được thầy Luyện Ngải mang về yểm thành bùa. Loại Ngải này phải nuôi bằng máu của Chủ. Và phải chăm nó như chăm con của mình. Nó có thể giúp chủ làm ăn phát đạt , có thể thực hiện yêu cầu của chủ như hại người xung quanh.....Nhưng nếu không chăm sóc cẩn thận nó sẽ quay ngược lại phá Chủ....Ngải của cháu đã rất lâu năm , nó thành Tiểu Yêu rồi. Hơn nữa cháu còn là Chủ thứ hai của nó. Giờ nếu cháu chết thì nó cũng sẽ chết..nên nó sẽ không để cháu chết...đó là lý do vì sao cháu tự tử nhưng lần nào cũng được cứu....Cô không biết tại sao cháu lại trở thành Chủ sau của nó nhưng khi cho nó ăn Máu của mình thì cháu đã không thể thoát.

    Cô Muôn đeo sợi dây đỏ cho Vân , chưa hết cô lấy tiếp trong hộp ra một tấm vải Ngũ Sắc đưa Vân rồi dặn :

    - Cháu về lấy tấm vải này phủ lên hũ sứ trắng. Mỗi ngày cháu vẫn phải cho nó ăn máu của mình. Như chủ trước từng làm , mua đồ chơi đặt cạnh cái hũ , ăn cơm cháu cũng để một phần cho nó. Dù là Tiểu Quỷ hay Tiểu Yêu thì nó vẫn là một đứa trẻ. Cũng đừng nghĩ đến chuyện tự sát nữa....Làm theo như cô nói cháu tạm thời sẽ được yên ổn. Nhớ kỹ những lời cô dặn...Bây giờ cháu ra cửa rồi tháo chiếc vòng ở tay ban nãy trả lại cô. Ba ngày nữa trước khi đến đây cháu hãy phủ tấm vải này lên rồi hãy đi.

    Vân đứng dậy , cô Muôn theo ra tận cửa lấy lại chiếc vòng đỏ đá đen. Vân cúi chào cô chú tôi rồi lên xe theo bà cô đi cùng lúc đến ra về.

    Tôi như bị câu chuyện của Vân hút hồn , khi nhà chỉ còn ba người tôi mới bạo dạn hỏi :

    - Cô gái ấy bị quỷ ám thật hả cô...??

    Cô Muôn đặt mọi đồ vật về vị trí ban đầu , nhìn tôi cô nói :

    - Không phải là bị ám mà nó là giao kèo giữa chủ và Ngải. Vì con bé trải qua những chuyện như thế nên nó không muốn sống . Nó tự tử đồng nghĩa với việc giết Ngải , chính vì vậy Ngải nó mới quấy. Nuôi Ngải cũng chính là hại bản thân mình. Cái gì nó cũng có hai mặt tốt và xấu. Để lâu chủ rồi cũng héo hon mà chết.....

    Tôi tiếp tục thắc mắc :

    - Sao lúc mẹ bị đánh , cô ấy bị cưỡng hiếp như thế lúc xong xuôi không báo công an , hay nhờ người giúp đỡ....

    Cô Muôn nhìn tôi cau mày :

    - Thằng này vẫn không tin cái gọi là Bùa Ngải. Đến tự tử còn không bị chết thì mày nghĩ sẽ báo được công an sao..?? Có những việc tâm linh xảy ra một cách không ai có thể giải thích được , chỉ có người trong cuộc mới hiểu....

    Tôi lặng im không dám hỏi thêm câu gì vì sợ bị chửi. Mặc dù tôi còn rất nhiều thắc mắc , cô Muôn nói với chú Năm :

    - Tháng này không nhận thêm ai nữa nhé. Cô bé này thật sự rất đáng thương , nhiều khả năng những người xunh quanh nó đều bị hại chết cả rồi...Nếu ba ngày nữa nó đến thì vợ chồng mình phải lên gặp bố em một chuyến.

    Bố..?? Sao tự nhiên lại có bố cô Muôn ở đây...? Tôi sực nhớ ra chuyện theo tôi là quan trọng , tôi hỏi cô Muôn :

    - Cô ơi , ba ngày nữa nếu cô gái ấy đến cô cho cháu sang nghe tiếp như hôm nay được không...?? Nghe chuyện của cô ấy cháu cũng muốn nghe tiếp xem cái kết ra sao...Được không ạ....!!

    Cô Muôn nhìn tôi hơi chần chừ rồi cô nói :

    - Nghe thì được nhưng không được tham gia bất cứ chuyện gì...Cháu cũng đừng nghĩ cách tiếp cận hay làm gì giúp đỡ..Cô nghiêm cấm đấy , chuyện này liên quan đến tính mạng con người...Hôm nay để cháu ở đây cô cũng thấy rất lo....

    Chú Năm gật gù , nhưng biết tính tôi tò mò . Đã lỡ nghe là phải nghe bằng hết , chú nói :

    - Chắc nó cũng không dại mà tham gia vào đâu. Thôi cứ để nó tìm hiểu thêm về cái Thế Giới mà trước giờ nó vẫn không tin là có thật...

    Cô Muôn gật đầu rồi đi vào trong nhà , cô đi tôi mới dám hỏi :

    - Bố cô Muôn là ai hả chú...??

    Chú gõ đầu tôi cái cốp rõ đau rồi trả lời :

    - Là ông lão gần 90 tuổi.....ấy.....!!!

    Tôi hơi đứng hình với câu trả lời của chú Năm.....Chú Năm lấy con gái của người Luyện Ngải.....
     
  7. 16/9/17 lúc 10:24

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    : " Quá Khứ - Cái Chết Của Bà Lanh."

    Sau ngày hôm đó tôi về nhà lên mạng tìm từ khoá Ngải Hài Nhi để biết thêm thông tin nhưng những kết quả cho ra đều là Kuma-Thong , cũng là một loại Bùa Ngải dùng xác trẻ em nhưng có xuất xứ từ Thái Lan. Đó là những búp bê gỗ , nhưng không phải là nuôi bằng máu người. Đa phần những người rước Kuma-thong về thờ với mục đích cầu tài lợi. Còn chuyện những Kuma-Thong hại người đa phần là mọi người thêu dệt lên.

    Ngày nào tôi cũng sang nhà chú Năm vì tôi sợ chưa đến ba ngày Vân sẽ lại đến tìm cô chú tôi . Nhưng phải đúng đến ngày thứ ba Vân mới xuất hiện. Tuy mới chỉ có mấy ngày không gặp vậy mà tôi thấy thần sắc của Vân thay đổi một cách rõ rệt. Da cô không còn xanh xao nữa , nó đã hồng hào trở lại , đôi mắt vô hồn mấy ngày trước cũng trở nên long lanh hơn nhưng nó vẫn mang một nỗi buồn man mác , hôm nay đến Vân cột tóc cao để lộ phần cổ thon gọn , Vân mặc chiếc váy màu hồng nhạt càng khiến tôi thấy cô ấy đã thay đổi. Có lẽ vì tôi nhìn chăm chú quá nên Vân cảm thấy khó chịu. Vân liếc qua làm tôi vội nhìn đi chỗ khác lảng tránh. Vân vẫn đứng ở cửa chưa vào , có lẽ cô ấy đang đợi ý kiến của cô chú tôi . Lần này cô Muôn đã bày biện đồ đạc , nhang khói từ trước. Cô nói :

    - Cháu cứ vào đi , nếu cháu đã trùm mảnh vải cô đưa lên cái hũ sứ trắng đó....

    Vân gật đầu rồi nhẹ nhàng bước vào trong , Vân ngồi vào chiếc ghế nhỏ lần trước. Cô Muôn nhìn Vân một lúc rồi nói :

    - Nhìn cháu đã khá hơn đó , nhưng đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời. Muốn cuộc sống sau này yên ổn thì vẫn phải loại bỏ nó ra khỏi bản thân cháu...Đưa tay cho cô.....

    Cô Muôn tiếp tục lấy ra một quả trứng gà đã luộc chín để trong hộp gỗ. Cũng như lần trước cô bóc vỏ trứng rồi lăn lên cánh tay trái của Vân. Xong xuôi lại đặt quả trứng về chiếc hộp đóng nắp lại. Cô Vân hỏi :

    - Ba hôm nay cháu ngủ ngon hơn chứ , lý do vì sao cô lại hẹn cháu ba ngày sau hẵng đến đó là vì thể trạng của cháu quá suy kiệt . Nếu tiếp tục gặng hỏi về quá khứ cháu sẽ không đủ sức để mà kể.....Mà như thế chỉ làm tình trạng tồi tệ hơn...

    Vân nhìn cô Muôn rồi nói :

    - Dạ thưa cô...Ba hôm nay là những ngày con được ngủ những giấc ngủ...ngon nhất....Con vẫn thấy nó...nhưng nó không còn nhìn con bằng ánh mắt ma quái nữa......nó nói với con " Sao...cô...lại...thay...đổi...như..vậy.." Nhưng con không nói gì...

    Cô Muôn khẽ gật đầu , cô nói tiếp :

    - Mảnh vải ngũ sắc cô đưa cháu có tác dụng trấn an những linh hồn , rồi việc cháu quan tâm , cho nó ăn cũng sẽ phần nào giúp nó không quậy phá....Miễn là tư tưởng cháu không nghĩ đến chuyện chết thì việc gì cũng có cách giải quyết.

    Nói xong cô Muôn bỏ quả trứng ban nãy ra bẻ làm đôi...Tôi ban đầu nghĩ có khi nào quả trứng lại có màu đỏ như máu không.? Nhưng không lòng đỏ của quả trứng đổi màu đen kịt , đen lắm , không có chút màu vàng vốn có của trứng , chỉ còn là một màu đen xám xịt. Cô Muôn đặt hai nửa quả trứng xuống rồi nhìn Vân nói :

    - Quả trứng đổi màu đen nghĩa là tình trạng của cháu đối với Ngải đã khá hơn. Nhưng chỉ là khá hơn so với màu đỏ máu thôi......Khi nào lăn quả trứng lên người mà không bị đổi màu thì đó mới là hết Ngải....Còn màu đen như này vẫn là rất Nguy Hiểm......

    Đoạn cô nói với chú Năm :

    - Lát anh đem quả trứng này đi đốt như lần trước. Tránh để chó mèo hay con gì ăn....Kẻo lại mang hoạ....

    Lần thứ hai nhìn thấy hiện tượng kỳ dị , nếu đây không phải cô chú tôi chắc tôi đã nói bọn họ làm ảo thuật lừa người. Làm sao có thể khi một quả trứng gà luộc bình thường lăn lên tay bẻ ra mỗi lần lại một màu quái đản khác nhau. Nín thở nuốt nước bọt không dám hé răng nửa lời. Tôi thấy cô Muôn nhẹ nhàng nói với Vân :

    - Tâm trạng đã ổn hơn , hôm nay cháu có thể kể tiếp cho cô nghe những gì xảy ra sau đó được chứ. Thời gian lần này không gấp gáp như lần trước. Cháu cứ từ từ mà kể....Cô sẽ có dự liệu....

    Vân ngồi lặng im tầm một phút rồi tiếp tục câu chuyện còn dang dở .

    Sau khi bị Cưỡng Bức , mặc dù rất muốn gọi điện báo công an , gọi cho người thân nhưng Vân không thể nào gọi được . Cầm điện thoại thì rơi , không bấm được số . Chưa hết dù trong đầu luôn nghĩ đến lão Toàn súc sinh gây ra những gì nhưng hễ gặp ai nói chuyện khác thì không sao , nếu Vân định nói chuyện về lão Toàn thì một là Vân có nói cũng không ai nghe thấy gì , hai là muốn nói nhưng không mở được mồm.

    Về phần mẹ Vân sau ngày hôm đó bà như trở thành một con người khác , thơ thẩn , không nói , không cười với ai. Cho gì ăn nấy , và bà chỉ ở trong phòng. Chỉ có điều mỗi lần nhìn thấy Vân bà lại ôm mặt khóc nức nở. Bà Lanh là người được lão Toàn dặn dò chăm sóc mẹ Vân. Lão Toàn thì sau đợt đó lão không còn giấu diếm chuyện lão làm gì trong căn phòng nhỏ nữa. Ngày nào lão cũng vào đó phải nửa tiếng sau mới ra . Có lần lão không đóng cửa Vân nhìn thấy lão mặt như mất hồn ngồi giữa phòng nói chuyện một mình. Có lúc Lão van xin ai đó giúp mình chuyện làm ăn , bất chợt lão quay ra cửa nhìn Vân đang đứng đó bằng ánh mắt vô hồn , rồi lão nhoẻn miệng cười một cách sảng khoái.

    Lão điên rồi , ngày nào lão cũng đánh mẹ Vân , đánh chán tay lão lại tìm đến Vân thoả mãn dục vọng. Lần một , lần hai Vân còn có ý thức chống cự mặc dù nằm bất động. Lâu dần Vân phó mặc cho lão muốn làm gì thì làm. Vân biết mình bây giờ không còn là con người nữa , Vân biết mình chỉ là món đồ chơi do con Quỷ mang tên Toàn điều khiển. Mọi việc trong nhà đều được một người khác chứng kiến đó chính là bà Lanh. Nhưng chưa một lần bà Lanh lên tiếng , một ngày kia lão Toàn có việc phải đi hai hôm. Đó có lẽ sẽ là hai ngày yên ổn nhất của Vân từ ngày xảy ra chuyện nếu như Vân không ra khỏi phòng.

    Vân đi xuống phòng khách , cô đi vào phòng bếp , cô lang thang như một bóng ma thơ thẩn trong nhà. Cô đưa tay lấy con dao thái sắc nhọn , cho tay vào bồn rửa Vân đặt con dao lên cổ tay trái.....nhưng Vân nghĩ đến người mẹ đang nằm trên phòng với những vết thương bầm tím trên mặt , giờ Vân mà chết thì mẹ cô sẽ ra sao...Đột nhiên có bàn tay gầy gò , làn da nhăn nheo nắm chặt lấy tay Vân :

    - Cô chủ nhỏ đừng làm vậy....Già thương cô lắm....

    Giọng bà Lanh vang lên ngay bên cạnh , Vân thả con dao xuống. Vân ôm chầm lấy bà Lanh khóc nức nở. Vân khóc như một đứa trẻ , có bà Lanh ở đây Vân càng khóc to hơn. Bà Lanh dẫn Vân vào phòng rồi nói :

    - Tha lỗi cho già vì không giúp được gì...Già cũng như cô chủ nhỏ....Già không làm gì được...Nhưng già sẽ kể cho cô chủ chuyện này...

    Vân không trách được bà Lanh , vì ngay cả bản thân Vân còn không giúp được chính mình...Vân biết trong ngôi nhà này không ai có thể chống lại con Quỷ kia....Bà Lanh nói :

    - Cô chủ có biết trong căn phòng nhỏ chứa cái gì không....?

    Vân lắc đầu , Vân chỉ biết đó là phòng để hũ tro của dì Loan vợ cũ lão Toàn. Bà Lanh với vẻ mặt có phần đáng sợ trầm giọng nói :

    - Đó không phải tro cốt của cô Loan đâu....Ông Toàn đâu có hoả thiêu xác cô Loan , trong cái hũ đó chính là "Nó" ..Cô cũng nhìn thấy "Nó" rồi đúng không..??

    Vân gật đầu , không những nhìn thấy mà Vân còn biết nó chính là nguồn cơn gây ra những chuyện quái quỷ trong căn nhà này. Nhưng chưa bao giờ Vân dám đặt chân vào căn phòng đó. Không phải Vân chưa từng nghĩ đến chuyện vào đó , ngược lại Vân muốn vào và hơn thế nữa những lần Vân đứng trước căn phòng nhỏ đều có tiếng trẻ con mời gọi :

    "Mở cửa ...đi.....vào...đi....cô...sợ...gì...à..?? "

    Những lời gọi đó văng vẳng bên tai cô đầy ám ảnh , kèm theo những tràng cười ma mị :

    " He...he...he....mở...cửa...mà...vào..."

    Sau đó là cánh cửa từ từ mở ra như có người bên trong chờ sẵn. Nhưng Vân sợ , lý trí ngăn cản bước chân của cô. Vân nắm chặt tay bà Lanh hỏi :

    - Thế trong cái hũ đó chứa cái gì vậy bà...Bà nói con biết đi....Con muốn biết..

    Vân trực chảy nước mắt , bà Lanh bây giờ nét mặt hơi giãn ra , đôi mắt của bà trở nên ướt nhoè , bà Lanh nói với giọng run run :

    - Thằng Toàn là kẻ giết người....vợ cũ của nó chính là con gái của già....chính nó đã giết con gái của già...

    Vừa nói bà Lanh vừa khóc , bà Lanh kể cách đây nhiều năm về trước lão Toàn cùng cô Loan cưới nhau trước sự đồng ý của hai gia đình. Về ở với nhau hơn một năm mà không có con cái gì , cũng đi tìm thầy , tìm thuốc khắp mọi nơi nhưng vẫn không có kết quả. Vì nhà chỉ có hai vợ chồng nên cô Loan mới đón mẹ lên ở cùng cho có người ra , người vào. Lúc mới cưới hai vợ chồng cũng hạnh phúc lắm , lão Toàn đi đâu cũng mua quà về cho vợ. Trong một lần sang bên Trung Quốc đánh hàng , lão nghe đâu có một ông thầy Bùa bên đó giỏi lắm. Được dân bản địa dẫn đường lão tìm được tận nhà thầy Bùa. Hai ngày sau lão về nhà mang theo một cái hũ sứ màu trắng , có nắp bằng vải màu đỏ. Vợ hỏi thì lão bảo :

    - Đây là bùa bình an được thầy bên Tàu làm cho. Có nó gia đình sẽ hạnh phúc , may mắn....Trong năm nay sẽ có con...

    Từ đó lão dành hẳn một phòng thờ cúng cái hũ đó . Ngày nào cũng phải mua đồ chơi , bánh kẹo để cạnh cái hũ. Ngay cả khi ăn cơm dù nhà chỉ có ba người nhưng lão vẫn để thêm một cái bát không , một cái xìa nhỏ bên cạnh. Bà Lanh thấy làm lạ cũng hỏi nhưng Toàn gắt đó là việc của lão. Có lần dọn nhà bà Lanh thấy Toàn chích máu ở đầu ngón tay nhỏ vào cái hũ sứ. Một lần tò mò bà định mở hũ ra xem thì Toàn chửi bới gay gắt , lão nói không ai được chạm vào nó ngoài lão.

    Từ hôm đó lão cáu gắt với tất cả mọi người , có những đêm khi mọi người ngủ lão còn ôm cái hũ ngồi nói những câu không ai hiểu được....vừa nói lão vừa cười một cách sảng khoái. Rồi một hôm lão đi đâu về tay cầm một tờ giấy , chạy lên tầng 3 tìm vợ , lão quát tháo , chửi bới. Hai vợ chồng cãi nhau gay gắt . Lão đánh vợ từ trong phòng ra ban công , lão bóp cổ vợ rồi đẩy ngược xuống lan can...Và rồi cô Loan xảy chân ngã từ tầng ba xuống. Lúc đó bà Lanh đang đứng ngoài vườn. Nhìn con gái ngã xuống đất chết tươi tại chỗ , không nhắm được mắt , bà Lanh chỉ kịp hét lên một tiếng :

    - Con....ơi....

    Sau đó bà Lanh bất tỉnh như có ai đánh vào đầu từ phía sau. Khi bà Lanh tỉnh lại thì thấy mình đã nằm trong phòng. Bà nghĩ bà vừa mơ một cơn ác mộng , bà chạy ra ngoài thì thấy công an đang đứng ngoài sân vườn , dưới bãi cỏ chỉ còn vết máu loang lổ cùng với hình đánh dấu hiện trường của công an. Bà Lanh run rẩy hỏi :

    - Con...gái...tôi...đâu...

    Lão Toàn đi lại gần đỡ mẹ vợ rồi nói , không quên bộ mặt đầy thương xót :

    - Nhà...con...tự tử rồi...mẹ ơi.....lúc đó con không có ở nhà...mẹ thì lại ngủ trong phòng..

    Bà Lanh nhìn Toàn ghê sợ khi chính mồm lão thốt ra những lời dối trá trắng trợn....Bà muốn nói với công an Toàn đang nói dối , chính bà nhìn thấy lão đẩy con bà từ tầng 3 rơi xuống. Nhưng bà không thể mở lời , có điều gì đó chặn cứng trong họng khiến bà không thể nói...Bà chỉ ú ớ khiến những người có mặt ở đó nghĩ bà bị sốc khi biết tin con gái tự tử chết....Mấy ngày sau công an kết luận : Loan bị trầm cảm tâm lý vì gánh nặng con cái , cô bị vô sinh....Chán nản nên Loan đã tự tử.

    Tất nhiên Toàn là người chồng phải chịu nhiều đau buồn nhất. Trong đám tang lão khóc như mưa , lão trách bản thân không ở nhà khi vợ mang bệnh , lão trách vì lão mà Loan mới tự tử....Ai nhìn lão cũng thấy cảm thương vô cùng....Còn bà Lanh , từ hôm con gái chết bà không nói được câu nào , chỉ ngồi bên linh cữu con khóc đến mờ cả mắt , đôi lúc bà hướng về phía mọi người muốn nói gì đó , bà khua chân , múa tay nhưng chẳng ai hiểu. Họ nghĩ bà không chịu nổi nỗi đau mất đứa con gái khi chính bà cũng đang ở nhà...Sau đám tang vợ Toàn không cho bà Lanh ra ngoài , không biết cầu cứu ai , mà cũng chẳng nói được những gì muốn nói. Ngày nào bà cũng ngồi trước ảnh con khóc hết nước mắt. Một hôm dọn dẹp những thứ đồ của con gái bà Lanh tìm thấy một tờ giấy xét nghiệm của bệnh viện , không phải Loan mà Toàn mới là người bị Vô Sinh.

    Bà gục xuống , bà đã hiểu lý do vì sao Toàn đánh vợ , và vì sao Loan bị chết. Lão Toàn không chấp nhận kết quả , lão không muốn ai biết chuyện này. Khi nói chuyện có lẽ Loan cũng đã đi xét nghiệm và biết kết quả. Hai người cự cãi , trong cơn điên , cơn hoảng loạn Toàn đã giết vợ. Bà Lanh bỗng nhiên giật mình vì có tiếng nói sau lưng :

    - Vậy là bà đã biết...nếu bà nói chuyện này cho ai biết thì không chỉ bà mà cả đứa con của bà ở quê đều phải chết.....

    Bà Lanh quay lại đằng sau , bà giật lùi người lại sợ hãi . Toàn đang đứng trước mặt bà nhưng không phải một mình , lão đang ẵm trên tay một đứa trẻ trần như nhộng , đầu không một sợi tóc , đứa trẻ đang úp mặt vào ngực lão bỗng nhiên quay ra nhìn mà với đôi mắt màu đỏ sẫm...Nó nhìn bà Lanh rồi cười lanh lảnh , mồm nó không mấp máy nhưng bà Lanh nghe rõ tiếng trẻ con vọng bên tai :

    " Con...sẽ...khiến...bà...ấy...nghe lời.."

    Sống đã gần hết đời người , bà Lanh biết đó là một con Quỷ . Toàn lấy lại tờ xét nghiệm rồi quay đi. Bà Lanh chưa khỏi hoàng hồn , tiếng trẻ con lại vang bên tai bà :

    " Chính...tôi...là...người....xui....bố...giết....vợ...bố là...của...mình..tôi...thôi...he....he....he.."

    Bà Lanh sợ toát mồ hôi lạnh , bà chợt nhận ra những lời Toàn vừa nói " nếu bà kể ra những người thân của bà sẽ chết.." là hoàn toàn có thể xảy ra . Bà Lanh nhìn Vân không cầm được nước mắt :

    - Cô chủ nhỏ cho già xin lỗi , già đã không nói sớm...già chỉ biết ngăn cản cô chủ vào căn phòng đó....Lỗi tại già..

    Vân cũng oà khóc , Vân không cho bà Lanh nói nữa. Vân biết dù bà Lanh có nói thì kết cục với Vân càng thê thảm hơn mà thôi. Thứ trong cái hũ đó sẽ ngăn cản tất cả. Vân lo sợ hỏi bà Lanh :

    - Sao giờ bà lại nói cho con biết , bà không sợ lão sẽ giết bà sao..?? Mà sao bà lại có thể kể cho con nghe, mà không kể được cho ai...??

    Bà Lanh tay vẫn run , không phải run vì sợ mà vì quá đau đớn :

    - Cô chủ nhỏ còn nhớ đứa cháu gái hôm đầu tiên già nhắc đến không...?? Thực ra nó là con gái thứ 2 của già.. Mấy năm trước sau khi đứa lớn chết thì đứa thứ hai đang mang thai , nhưng sau đó một tháng bị ngã cầu thang đứa con cũng mất vì sảy thai....Con gái già mấy năm nay vẫn sống...nhưng chồng nó mới báo tin.....hôm qua nó bị tai nạn xe chết....rồi....còn vì sao chúng ta có thể nói chuyện với nhau vì chúng ta đang ở chung một căn nhà...

    Đột nhiên bên ngoài có tiếng mẹ Vân gọi :

    - Vân..ơi...con...ở...đâu....

    Nghe tiếng mẹ , Vân vội chạy ra ngoài...Nhưng làm gì có ai , căn nhà vắng lặng không một tiếng động....

    "Rầm" cánh cửa phòng bà Lanh đóng sập lại. Vân lao vội đến cầm tay nắm vặn liên tục...cánh cửa không thể mở được , Vân dùng sức đạp nhưng vô vọng...Bên trong là tiếng thở gấp gáp của bà Lanh...Tiếng đồ đạc rơi vỡ...Vân đứng ngoài cừa gào thét , Vân gục xuống nói những tiếng yếu ớt :

    - Đừng....mà....dừng lại...đi....tao..xin mày...đó....

    Cánh cửa lúc này đột ngột mở ra , Vân ngã nhào vào trong phòng...Ngẩng mặt lên Vân thấy bà Lanh ngồi trên ghế , mặt mũi xám lại , lưỡi bà Lanh lè dài ra bên ngoài , hai mắt trắng dã không lòng đen , hai tay buông thõng.......bà Lanh chết như có người vừa bóp cổ.

    Trong căn phòng vang lên tiếng cười man dại , lanh lảnh như một đứa trẻ có được niềm vui :

    " He..he...he...he...he....he..."

    Những tràng cười đó vang vọng ra khắp căn nhà. Vân ôm đầu , bịt tai để không phải nghe thấy nó , nhưng vô dụng tiếng cười dường như phát ra từ trong đầu Vân chứ không phải bên ngoài .

    Cửa nhà mở toang , lão Toàn đã về ....không phải lão đi hai ngày sao.....Lão tiến lại gần Vân , đi qua Vân lão nhìn vào căn phòng nơi xác bà Lanh vẫn đang dựa vào ghế.......Sau đó công an kết luận bà Lanh bị bệnh tim , do tai biến mà chết.....Căn nhà vốn dĩ đã đáng sợ , sau cái chết của bà Lanh lại càng âm u , lạnh lẽo.

    Vân biết kết cục của mình và mẹ sẽ ra sao nếu tiếp tục sống như thế này..
     
  8. 16/9/17 lúc 10:25

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    " Sự Thay Đổi Trong Căn Nhà."

    Cái chết của bà Lanh khiến Vân suy sụp tinh thần , vì nghĩ đến người mẹ đáng thương nên Vân vẫn cố gắng gượng một chút nghị lực sống cuối cùng. Nhưng một người sống mà như đã chết như mẹ Vân cuối cùng cũng không thoát khỏi bàn tay thần chết. Bà Lanh chết được một tháng thì bệnh tình của mẹ Vân ngày càng nặng hơn , bà không ăn , không uống......Nhìn thấy Vân là bà khóc , cơ thể bà ngày càng gầy gò , xanh xao..Hình ảnh người phụ nữ quyền quý , xinh đẹp , phúc hậu nay chỉ còn là một goá phụ thân tàn ma dại . Nhìn Vân bà khẽ đưa đôi bàn tay gầy gò , xanh xao thấy rõ từng đường gân xanh ngắt chạm vào má Vân hai hàng lệ bà chảy không ngưng....Mọi người đều nói mẹ Vân bị khủng hoảng tâm lý , bị suy nhược một cách trầm trọng.

    Cái ác của lão Toàn đó chính là trong con mắt của người ngoài lão luôn là một người tốt , cực kỳ tốt. Lão biết rõ lý do vì đâu mẹ Vân trở thành một người ngẩn ngơ , một bà mẹ điên , một người vợ tâm thần. Nhưng lão vẫn đi tìm những bác sỹ tốt nhất , nhưng phương thuốc đắt đỏ , nhưng bệnh viện nổi tiếng để cứu chữa cho mẹ Vân. Tất nhiên chẳng đâu cứu được , bệnh tình chỉ ngày một xấu đi. Những vết bầm trên cơ thể được kết luận là do mẹ Vân tự giày vò bản thân. Quả đúng có những hôm mẹ Vân như người dại lên cơn. Bà tự cào cấu , tự lao đầu vào tường đến chảy máu. Tất cả những hành động đó được chiếc camera đặt trong phòng ghi lại. Mà theo lão Toàn nói với bác sỹ , công an là :

    - Nhiều lúc tôi phải đi ra ngoài , đặt camera để còn biết ở nhà vợ có xảy ra chuyện gì hay không...??

    Rồi khi lão đưa những đoạn video đó cho bác sỹ xem thì điều họ kết luận mẹ Vân bị điên không có gì là lạ. Hôm nay nhìn mẹ , Vân cảm thấy tim mình đau như đang bị dao lam cắt ra từng mảnh. Nhưng Vân không khóc , bởi vì nếu cô khóc thì người mẹ đáng thương kia sẽ càng khóc to hơn . Như vậy cả hai chỉ càng đau thêm mà thôi , những tháng qua mẹ Vân bị đánh đập , hành hạ một cách dã man. Đã đến lúc cơ thể người đàn bà tội nghiệp đó không thể giữ lại chút hơi tàn.

    Tối hôm đó khi đang cố mớm cho mẹ chút nước , Vân đã khóc , cô khóc oà lên sau bao ngày bị kìm nén cảm xúc , cô làm rơi cái cốc thuỷ tinh , ôm mẹ Vân gào thét trong tuyệt vọng. Mẹ cô đã chết ngay trên tay cô , nhưng gương mặt của bà thoáng chút cười như vừa được giải thoát , bàn tay xanh xao của bà vẫn đang nắm lấy tay Vân. Kết cục bi thương của một gia đình , đám tang mẹ Vân được tổ chức rất long trọng , và kia....lão Toàn đang khóc. Giống hệt lời kể của bà Lanh khi lão khóc cô Loan. Lão khóc khiến người đến phúng viếng cảm tưởng lão đang đau đến đứt từng khúc ruột. Còn Vân , mẹ mất mà sao cô dửng dưng đến vô cảm , cô đứng trước di ảnh mẹ mà đôi mắt lạnh lùng , không có hồn....Cô không rơi một giọt nước mắt, họ đâu có biết con tim của cô đang rỉ từng giọt máu. Cô đã khóc đến rơi cả huyết lệ vào cái ngày mẹ cô mất.

    Thế giới này không còn gì níu kéo Vân nữa , sự lựa chọn của Vân bây giờ có lẽ là cái chết để giải thoát. Nhưng kẻ đang khóc thảm thiết kia vẫn ung dung sau khi bức hại biết bao nhiêu người...Từ sâu thẳm con tim , nỗi đau tột cùng đã biến thành thù hận.....Vân muốn sống , Vân phải sống....sống để biết mình đang chống lại cái gì.....sống để Báo Thù.....Kẻ đó là ai , chính là người mà Vân vẫn gọi là dượng Toàn..Đội mảnh khăn tang trùm kín đầu , có lẽ không ai chú ý , khuôn mặt cúi gằm , mái tóc dài buông xoã kia vừa nở một nụ cười bí hiểm.

    Chôn cất mẹ Vân xong xuôi , ngay buổi tối hôm đó lão Toàn đã mò vào phòng Vân để thoả mãn thú tính. Không như những lần trước , lần này Vân chủ động tiến về phía lão. Vân đã thay đổi biến thành một con người hoàn toàn khác , không những không chống cự , Vân còn thể hiện mình ham muốn , mình cần hắn....Tất nhiên trước sự mời gọi từ một người lão ngày đêm thèm muốn sở hữu nay lại ngoan ngoãn , nghe lời như vậy lão Toàn đắm chìm trong sung sướng , khoái lạc. Với gương mặt xinh đẹp , đôi mắt lạnh nhưng hút hồn , bàn tay mềm mại đang mơn trớn lão Toàn lúc đó có thể từ bỏ mọi thứ để giữ mãi cảm xúc này.

    Sau khi được thoả mãn xong , lão ôm Vân trong vòng tay nhẹ nhàng hỏi :

    - Sao em lại thay đổi như thế...

    Chẳng mất một giây suy nghĩ Vân áp mặt vào vai lão nhỏ nhẹ :

    - Hiện tại con chỉ còn mỗi dượng thôi...nếu dượng không vui thì sao con có thể sống tiếp được...Từ giờ con là của một mình dượng...

    Được nghe những lời đó từ chính cái miệng xinh xắn của Vân lão Toàn cười sảng khoái , lão ôm Vân , hôn vào ngực Vân......Đêm đó lão đã bị Vân mê hoặc...Suốt một đêm ân ái , sáng hôm sau khi lão Toàn vẫn đang nằm ngủ say sau một đêm hưởng thụ , Vân nhẹ nhàng dậy , với lấy chiếc áo sơmi trắng khoác vội lên người....Vân mở cửa đi xuống tầng hai , căn nhà vắng tanh , toát lên sự lạnh lẽo , trời vẫn chưa sáng hẳn càng khiến căn nhà trở nên âm u , Vân cảm thấy hơi lạnh vì trên người cô chỉ có mỗi cái áo sơmi....Đi qua căn phòng nhỏ Vân dừng lại.

    Giọng nói của Nó lại vang lên giống như những lần Vân đứng trước cửa phòng :

    " He...he...he....vào....đi....sao....mãi...không...vào...."

    Vân đưa tay cầm lấy nắm cửa , Vân muốn vào , lý trí của Vân bây giờ không còn cản được Vân nữa...Nguy hiểm sao , đáng sợ sao....hãy nhìn Vân đi , liệu rằng bây giờ còn gì có thể làm Vân thấy nguy hiểm nữa. Giọng trẻ con vang khắp hành lang tầng hai :

    " Mở...đi....mở...cửa...mà...vào....hi...hi...hi..."

    Cái núm cửa tự xoay trong tay vân kêu cái " Cách" , cửa từ từ mở ra , một luồng khí lạnh phả vào mặt khiến Vân lạnh toát người , nến trong căn phòng đột nhiên được châm sáng , ánh nến le lắt soi sáng cái hũ sứ màu trắng. Vân nghe tiếng nói từ trong chiếc bình vọng ra :

    "cô...không...muốn...biết...tôi...là...ai...à...hi...hi.."

    Lúc này đây sự tò mò , lòng căm thù , nghĩ đến bà Lanh , nghĩ đến mẹ , nghĩ đến cả cô Loan , Vân không do dự đi thẳng vào trong căn phòng ma quái. Vừa bước vào trong cánh cửa tự đóng sầm lại :

    " He..he..he...đúng rồi...lại...đây...nào."

    Vân tiến lại gần bàn thờ , nơi đặt cái hũ sứ màu trắng . Hôm nay là lần đầu tiên Vân đứng giữa căn phòng này từ ngày lão Toàn chuyển đến. Bên cạnh bàn thờ trong góc nhỏ có để một cái gương viền gỗ vàng óng , được chạm trổ cầu kỳ. Căn phòng lại vang lên giọng nói lanh lảnh , pha tiếng cười ma mị :

    " Ngồi...xuống....cái...ghế...trước...gương...nhìn vào ...đó...chúng...ta...sẽ...thấy...nhau..he..he...he"

    Như có ma lực trong giọng nói , Vân làm theo những điều Nó yêu cầu. Ngồi xuống ghế nhìn thẳng vào gương , lúc đầu không có gì , ngọn nến lúc này cháy to hơn , ánh sáng phản chiếu vào gương toả ra khắp phòng...Cái gì kia...Vân run rẩy , trong gương là Vân đang ngồi với hai bàn tay đan vào nhau....Nhưng trên vai cô là đứa trẻ trần truồng , đầu không một sợi tóc , nước da của nó dưới ánh nến trắng toát , đôi mắt màu đỏ của nó đang nhìn Vân chằm chặp....Nó đang quay sang nhìn Vân cười , nụ cười khiến ai nhìn cũng phải rùng mình. Vân quay sang bên vai nhưng không thấy gì cả , nhìn vào gương thì rõ ràng nó vẫn đang ngồi đó. Giọng Vân run run :

    - Mày....là...ai...??

    Nhìn trong gương Nó đang ghé sát mặt vào tai cô , Vân nghe rõ mồn một :

    " Tôi...Là... Một ..Tiểu ...Quỷ "

    " Cô...sẽ....chơi...với...tôi...chứ.."

    " he...he...he....he...he...he..."

    Vân lắp bắp...dù Vân nghĩ sẽ không gì có thể làm Vân sợ được nữa...nhưng khi đối mặt với nó Nỗi Sợ của Vân không những trở lại mà còn tăng lên bội phần. Vân không dám nhìn vào gương nữa, khuôn mặt của đứa trẻ khiến Vân bị ám ảnh tột độ.

    " Sao...cô...không...trả...lời...Mẹ...ơi..."

    Vân rùng mình , cô sợ đến không thể nói lên lời....Nó gọi cô là Mẹ.....Lấy hết chút sức lực còn sót lại , dồn hết vào đôi chân đang run lẩy bẩy Vân vùng dậy chạy khỏi căn phòng....Cô nhào đến cánh cửa nhưng không thể mở :

    " Mẹ...ghét...con...sao....Con sẽ ...làm ...giúp mẹ ..mọi...chuyện...nếu..Mẹ..chơi...với...con.."

    Vân lắp..bắp , cố nói một từ :

    - ....Đươ..c...được....

    " he...he...he...con...vui...quá.."

    Cánh cửa mở ra...Vân chạy ra ngoài đóng sập cửa lại...Hốt hoảng Vân chạy lên tầng ba , mở cửa phòng lão Toàn cũng đang định đi ra ngoài. Thấy bộ dạng thất thần , vã mồ hôi hột của Vân lão hỏi :

    - Em đi đâu mà dậy sớm thế...??

    Lấy hết bình tĩnh nhưng giọng vẫn còn run Vân trả lời :

    - Con...con...dạ..em..đi toilet...trong...đó có con Gián ...dượng ạ....

    Lão Toàn cười hềnh hệch , nắm tay Vân lão nói :

    - Có anh ở đây không con gì có thể làm hại được em đâu...

    Vân nhìn lão cười một nụ cười giả tạo , lão Toàn nhìn Vân trìu mến mà không biết rằng lão sắp phải đối mặt với một cái chết đầy đau đớn...
     
  9. 16/9/17 lúc 10:26

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    Ngải Đổi Chủ.

    Tôi từng nghe ở đâu đó có người nói một câu : " Tính Tò Mò Sẽ Giết Chết Con Mèo."

    Người chết đã chết , người sống vẫn sống , có người thì sống như đã chết. Tất cả đều đang diễn ra trong căn nhà rộng lớn nhưng đầy tĩnh lặng này. Đã một tuần trôi qua kể từ ngày Vân đặt chân vào căn phòng nhỏ , nhìn vào chiếc gương gỗ có viền vàng được điêu khắc những hình thù kỳ dị nhưng vô cùng tỉ mỉ. Sau những lần ân ái , Vân không ngừng hỏi dò lão Toàn về cái hũ đang được đặt trong phòng. Tuy nhiên lão Toàn chỉ trả lời những điều mà Vân đã được biết từ bà Lanh. Khi Vân hỏi :

    - Trong đó có gì vậy dượng , có phải là tro cốt của dì Loan không..??

    Lão Toàn mặt hơi biến sắc , nhưng lão vẫn trả lời quả quyết trong đó là tro cốt của người vợ cũ xấu số. Lão còn dặn Vân không được tự ý mở cái hũ đó ra vì :

    - Vợ anh chết không nhắm mắt , khi còn sống vẫn còn nhiều gánh nặng trên vai , bỏ lại mẹ già , em nhỏ...Hơn nữa người tự tử phải gánh tội đời rất khổ cực , khó lòng siêu thoát. Chính vì thế anh mới nhờ thầy làm một lá bùa cho vào trong hũ , dùng vải đỏ đậy lại để giúp linh hồn vợ được yên nghỉ. Vẫn chưa tới thời điểm nếu mở ra linh hồn sẽ tiêu tán không được siêu sinh. Em đừng mở cái hũ đó ra . Hãy để người chết được an nghỉ.

    Lão Toàn nói dối không một chút hổ thẹn , Vân biết lão đang cố giấu diếm thứ đó . Nhưng Vân lại tiếp tục hỏi :

    - Vậy sao dượng lại hay mua đồ chơi đặt cạnh hũ để thắp hương cho dì Loan vậy..?

    Không chút mảy may , lão Toàn giải thích một cách vô cùng hợp lý :

    - Ngày xưa bọn anh ở với nhau , Loan mong muốn nhất là có một đứa con. Nhưng Loan bị vô sinh , mong ước đó không bao giờ thực hiện được. Chính vì vậy anh mua những món đồ chơi trẻ con cũng là để làm Loan yên lòng...

    Thấy hơi lạ vì Vân đang hỏi những chuyện quá khứ của mình . Lão Toàn vội hỏi :

    - Mà sao hôm nay em lại hỏi những chuyện này....Em thắc mắc gì à...??

    Tất nhiên là Vân muốn hỏi về đứa trẻ trần truồng với đôi mắt đỏ như máu. Nhưng Vân biết càng hỏi sẽ càng khiến lão Toàn thêm nghi ngờ. Lão không hề biết rằng Vân và bà Lanh đã từng nhìn thấy nó , hơn nữa mới tuần trước trong căn phòng nhỏ thứ đó còn gọi Vân là Mẹ....Nghĩ đến đây Vân tự hỏi : Tại sao Nó lại gọi Vân là Mẹ.....

    Rất nhiều , rất nhiều những câu hỏi cần giải đáp. Nhưng Vân biết có hỏi lão Toàn cũng sẽ không trả lời. Thấy Vân ngồi thẫn thờ không trả lời câu hỏi của mình , lão Toàn huých nhẹ vai Vân. Giật mình Vân nói :

    - Thì giờ con muốn hiểu thêm về dượng , trong nhà chỉ còn hai người chúng ta chẳng lẽ thế là sai sao..??

    Thấy Vân ra vẻ giận dỗi , lão Toàn vội nịnh nọt , an ủi. Đồng hồ điểm 11h tối , lão Toàn nói :

    - Ngủ thôi , ngày mai anh còn có việc quan trọng. Chắc đi phải sáng ngày kia mới về...Em ở nhà đừng làm gì nguy hiểm nhé...

    Vân khẽ gật đầu rồi nhắm mắt lại , cô không thể nào ngủ được vì những suy nghĩ mông lung. Cô đang nghĩ làm thế nào để giết lão già súc sinh bên cạnh . Cô nằm im lặng nhìn lên trần nhà , không phải cô không muốn tự tay giết lão , trong giấc ngủ say đã nhiều lần cô muốn giết lão. Nhưng suy nghĩ đó lần nào cũng vội tan biến và cô ngủ thiếp đi trước khi hành động. Đêm nay cũng vậy , cô thò tay xuống góc gầm giường , đây rồi...con dao cô đã để ở đây ba ngày hôm nay. Con dao thái sắc nhọn , dưới ánh trăng hắt vào từ khe cửa sổ con dao phản chiếu bóng loáng ánh thép. Lão Toàn đã ngủ say , cô nhẹ nhàng ngồi dậy , giơ cánh tay cầm dao lên cao. Mười hai giờ đúng , tiếng cười ma quái lại xuất hiện trong đầu cô :

    " He...he...he....mẹ...không...được...làm...thế...đó...là...bố...con."

    Đang lơ lửng trên không trung là bóng trắng hình đứa trẻ con đang giữ lấy tay Vân. Hoảng sợ Vân rụt tay lại , lão Toàn lay mình , Vân vội vã để con dao lại chỗ cũ. Vân biết khi còn có Nó trong căn nhà này , việc giết lão Toàn là điều không thể. Cô nhắm mắt để xua tan đi cái bóng nhỏ vừa rồi. Tầm năm phút cô lại mở mắt , Nó chưa biến mất , nó đang ngồi trên bụng cô nhìn cô bằng ánh mắt đỏ lòm. Tay Vân run lên , cô quay người sang bên cạnh....Nhưng nó lại đang ngồi ở sát mặt cô...Vẫn nhìn cô bằng ánh mắt màu máu đó. Vân trùm chăn lại che đầu , bỗng nhiên trong đầu cô có tiếng thì thầm :

    " Vì..sao..mẹ...muốn...giết...Bố..."

    Giọng nói đầy thắc mắc , Vân chợt nhớ lại những lời Nó nói trong căn phòng nhỏ : " Nếu Vân chơi với nó , nó sẽ giúp Vân mọi việc." Lấy hết can đảm Vân chui ra khỏi chăn , đi vội đôi dép Vân bước ra khỏi phòng. Vân đi xuống cầu thang , căn nhà lúc nửa đêm sao mà heo hút , tối tăm , nhìn xuống cuối cầu thang tầng 2 nó như một cái hố sâu không thấy đáy , sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai dám bước xuống tiếp. Tiếng chim Lợn ban đêm kêu lên những tiếng hãi hùng , sao chim lợn lại kêu...Vân nhớ lại lời mẹ Vân ngày trước hay doạ Vân :

    " Chim Lợn kêu là báo nhà đó sắp có người chết."

    Sao nửa đêm tiếng Chim Lợn lại kêu thảm thiết như vậy. Đứng nhìn qua cửa sổ hành lang cầu thang tầng ba. Bên ngoài trời mùa hè không gian im ắng , cành lá không chút động đậy. Nếu là Vân của một năm trước chắc cho vàng Vân cũng không dám đứng trước cửa sổ tầng hai nhìn ra đằng sau vườn. Yên tĩnh quá , chỉ có một màu đen của bóng tối . Hoà lẫn vào đó là những ánh trăng phản chiếu trên những tán lá cây Nhãn sau vườn.

    " Rầm"

    Có cái gì đó đập thẳng vào kính cửa sổ , không rõ là cái gì nhưng trên kính có vệt máu tươi đang từ từ chảy xuống. Quá kinh hãi Vân chạy một mạch xuống dưới tầng hai. Chính Vân cũng không biết tại sao mình lại chạy xuống dưới này. Đèn hành lang không bật , bóng tối bao trùm , duy chỉ có ánh gỗ từ cánh cửa căn phòng nhỏ là còn nhìn thấy mập mờ. Chân Vân tự bước đến trước cửa phòng.....Kẹt....kẹt...kẹt....cửa phòng đang dần hé ra dù Vân biết chắc lão Toàn ngày nào trước khi đi ngủ cũng khoá trái căn phòng này lại.

    " Hi...hi....Mẹ...sẽ...vào...chơi...với...con...chứ.."

    Không hiểu lúc đó do đã quá quen với giọng nói của Nó , hay Vân thật sự muốn tìm đến Nó. Nhưng những điều đó không quan trọng. Vân bước thẳng vào trong , tự tay Vân khẽ khép cánh cửa lại. Ngồi trước gương Vân thấy hình ảnh mình trong đó nhưng trong gương là một Vân đang nhoẻn miệng cười với ánh mắt màu đỏ. Chưa hết Vân trong gương đang mấp máy nói điều gì đó mà Vân ở ngoài nghe thấy :

    " Chào..Mẹ...he....he..he.."

    Một luồng khí lạnh chạy ngược sống lưng làm Vân nổi hết cả da gà.

    " Mẹ....muốn...tìm...con.."

    Căn phòng tối om , chỉ có tấm gương đang phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo. Cơ thể như bị điều khiển , Vân đứng dậy đỡ lấy cái hũ sứ màu trắng ngồi ôm trước gương...

    " Mẹ...muốn...mở...ra...không.."

    Bàn tay Vân run lập cập , nhưng Vân gật đầu. Vân xoay cái nắp hũ được bọc bằng vải đỏ , một vòng, hai vòng , đến vòng thứ ba thì cái nắp mở ra. Từ từ nhìn vào trong hũ vân thấy một vật gì đó màu đen , ánh sáng từ gương phả lại . Vân nhìn thấy đó là một bức tượng , để cái hũ trên hai đùi , Vân đưa hai tay vào lấy thứ bên trong hũ ra.

    " Uỳnh.."

    Một tia chớp loé lên ngay bên ngoài cửa sổ , gió bỗng nhiên thổi mạnh , cửa sổ buông rèm khoá trong nhưng gió ở đâu mà tấm rèm tung lên như có gió thổi mạnh.

    " Cộp...Cộp...Cộp..."

    Tiếng cành cây va đập vào cửa sổ , quay lại nhìn thẳng vào gương Vân thấy mình đang ẵm một đứa trẻ con tầm 3 tháng tuổi. Nó nhỏ lắm , còn nguyên những vệt máu tươi đang chảy trên cơ thể nó. Vân hoảng hồn nhìn xuống dưới hai tay mình. Không phải là bức tượng , đó là một cái xác khô hình Thai Nhi đang nằm co quắp . Vân giật mình suýt chút nữa buông tay....Trấn an lại bản thân trước hình ảnh quái dị đó , trong gương không nhìn thấy gì nữa kể cả là hình ảnh của Vân. Vội vàng cho cái xác trở lại trong hũ , Vân hấp tấp đến run sợ đậy cái nắp có bọc vải đỏ lại miệng hũ. Vẫn ôm cái hũ trong tay Vân nghe thấy giọng nói trẻ con :

    " Mẹ...sẽ....chơi....với...con...chứ..."

    Vân nói qua kẽ răng những từ run rẩy :

    - Mẹ...sẽ..chơi...với..con..nhưng...con..phải...giúp mẹ.."

    Cả căn phòng vang lên những tràng cười đáng ghê sợ :

    "Hi...hi....he...he...he...hi...hi.."

    " Con....sẽ...giúp...mẹ....bất...cứ....chuyện...gì.."

    Nến trong phòng bỗng nhiên được thắp sáng...Vân nhẹ nhàng đặt cái hũ lại chỗ cũ...Nhìn vào tấm gương trống không mặc dù Vân đang ngồi trước Gương...Vân nói :

    - Mẹ muốn ông Toàn phải chết....chết một cách đầy đau đớn....Thật...đau...đớn..

    " Được...vậy...mẹ...cho...con...ăn...máu...đi."

    Bên ngoài gió càng lúc càng to , ánh chớp loé lên liên hồi. Cả căn phòng lúc sáng rực ánh chớp , lúc lại âm u leo lắt ánh nến.

    Vân rời khỏi ghế , đứng dậy Vân thấy cạnh hũ có miếng vải bọc một cây kim. Vân biết nó nằm ở đây vì hôm đầu tiên dượng Toàn chuyển đến Vân đã nhìn thấy lão lấy chiếc kim trong tấm vải này chích vào tay , nhỏ máu vào trong hũ sứ . Giờ đây Nó muốn Vân làm như vậy. Lòng căm thù , nỗi đau thể xác , sự tủi nhục bao ngày qua lão Toàn gieo cho Vân khiến Vân không ngần ngại khi dù chỉ có một cơ hội giết lão.

    Ba giọt máu từ ngón tay Vân nhỏ vào trong Hũ. Giọng cười lanh lảnh lại xuất hiện , Nó đang ngồi vắt vẻo trên vai Vân , không cần nhìn qua gương Vân vẫn có thể thấy Nó. Nó đưa bàn tay nhỏ bé , lạnh toát ra sờ nhẹ lên má Vân :

    " Từ...bây...giờ...con...đã...là...của..Mẹ....Hãy cho...con..ăn...mỗi...ngày...nhé...."

    Đột nhiên nó biến mất , chỉ còn lại giọng nói :

    " Con...sẽ...thực ...hiện...điều...mẹ...muốn.."

    Căn phòng tối om trở lại , bên ngoài khi nãy gió còn thổi , sấm chớp đùng đoàng bây giờ lại trở lại yên ắng như chưa xảy ra chuyện gì. Vân mở cửa phòng đi ra , trở về phòng Vân thấy lão Toàn vẫn đang ngủ rất say. Đồng hồ điểm 1h sáng , trở lại giường Vân trằn trọc , suy nghĩ những điều kỳ dị vừa diễn ra trong một tiếng đồng hồ qua. Rồi Vân thiếp đi ngủ từ lúc nào....
     
  10. 16/9/17 lúc 10:41

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    tác giả mới viết được chừng đó, các bác chịu khó hóng nhé mh)
     
  11. 16/9/17 lúc 11:01

    libikey12

    Chuyên Doanh

    libikey12
    Tham gia:
    18/10/15
    Bài viết:
    939
    Được thích:
    47
    đọc được 2 trang kéo xuống 2 nùi rồi thôidmh)
     
  12. 16/9/17 lúc 11:04

    vinhphat1989

    No Life Poster

    vinhphat1989
    Tham gia:
    2/12/10
    Bài viết:
    1,096
    Được thích:
    130
    ch)Quá hay ae ơi,
     
  13. 16/9/17 lúc 11:11

    suachuabaoloc

    Crazy Poster

    suachuabaoloc
    Tham gia:
    12/5/09
    Bài viết:
    313
    Được thích:
    27
    Ai đọc rồi kể e nghe khúc giữa với
     
  14. 16/9/17 lúc 11:58

    tan_androi

    Crazy Poster

    tan_androi
    Tham gia:
    1/8/14
    Bài viết:
    418
    Được thích:
    49
    nữa đi anh ơi
     
  15. 16/9/17 lúc 12:32

    vuonv

    Major Poster

    vuonv
    Tham gia:
    20/9/10
    Bài viết:
    283
    Được thích:
    29
    hình như cái này đọc được ở đâu rồi
     
  16. 16/9/17 lúc 12:36

    Táo Hồng

    Junior Member

    Táo Hồng
    Tham gia:
    29/9/15
    Bài viết:
    84
    Được thích:
    0
    cho ai link doc cho nhanh di thot.
     
  17. 16/9/17 lúc 12:48

    chinh_cuchi

    No Life Poster

    chinh_cuchi
    Tham gia:
    7/2/14
    Bài viết:
    1,501
    Được thích:
    413
    sợ quá nr)
     
  18. 16/9/17 lúc 13:13

    quocthanh1992

    Junior Member

    quocthanh1992
    Tham gia:
    6/5/17
    Bài viết:
    27
    Được thích:
    1
    Đang say sưa thì hết thớt ác thiệt
     
  19. 17/9/17 lúc 00:11

    Begauheo

    Major Poster

    Begauheo
    Tham gia:
    21/4/11
    Bài viết:
    271
    Được thích:
    36
    " Mày..Là....Ai.."

    Sáng sớm hôm sau , lão Toàn dậy chuẩn bị quần áo , đồ đạc để đi công chuyện. Vân lúc này cũng đã tỉnh giấc nhưng cô làm ra vẻ vẫn ngủ rất say. Vân không muốn nói chuyện hay nhìn thấy lão. Thấy Vân đang say giấc lão Toàn cũng không muốn đánh thức Vân dậy . Lão lặng lẽ đi ra khỏi phòng , nằm trên giường Vân nghe thấy tiếng xe oto vừa đi ra khỏi cổng. Vậy là lão đã đi rồi , nhìn ra ngoài trời vẫn chưa sáng hẳn . Chỉ có tiếng chim kêu ríu rít chuẩn bị đón ánh bình minh , trong màn sương sớm những chiếc lá cũng khẽ rung rinh như chuẩn bị tỉnh giấc sau một đêm dài. Bình yên quá , sao hôm nay Vân cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường . Nằm trên giường nhìn ra vườn qua cánh cửa sổ Vân , lắng nghe tiếng chim hót , riếng gió khẽ đưa qua từng chiếc lá...cảm giác thật là bình yên.

    Nhưng chỉ là trong một phút Vân cảm nhận được điều đó. Vân chợt nhớ lại chuyện kỳ lạ tối qua khi Vân đang đứng trước cửa sổ hành lang tầng ba . Có vật gì đó đập thẳng vào cửa kính để lại vệt máu kéo dài. Vùng dậy khỏi chăn Vân không kịp xỏ dép mà chạy thẳng ra cánh cửa sổ ngoài hành lang. Vệt máu vẫn còn ở đó , chắc có lẽ ban nãy lão Toàn đi sớm khi trời còn nhá nhem , hoặc do vội nên lão không để ý. Vân chạy xuống tầng một , mở cửa sau Vân đi ra vườn. Vân đi đến khoảng đất trống từ cửa sổ tầng ba nhìn xuống.

    Nằm trơ trọi trên khoảng đất màu nâu là một con chim có bộ lông trắng toát , tiến lại gần hơn Vân thấy nó đã chết cứng ngắc , hai chân chổng lên trời....Con chim này Vân mới lần đầu nhìn thấy , nó có hình dáng như cú mèo , có cái mũi nhọn hoắt , hai mắt to đen nhánh....Vân đoán đó là con chim lợn đã kêu vào rạng sáng ngày hôm nay. Chỗ nó nằm cũng có máu nhưng đã khô . Điều Vân thắc mắc là tại sao nó lại lao vào cửa kính để rồi chết. Với lấy cái xẻng dựa ở góc tường , Vân đào một cái hố rồi chôn cất con chim xấu số. Trời lúc này đã sáng hẳn , chôn cất xong xuôi Vân đi vào nhà , đồng hồ lúc này đã điểm 6h sáng.

    Đi tiếp lên phòng thờ nơi đặt di ảnh của bố mẹ , Vân thắp cho họ mỗi người một nén nhang. Điều mà ngày nào Vân cũng làm , mặc chiếc áo ngủ màu trắng Vân lang thang khắp căn nhà không khác gì một hồn ma vất vưởng. Cuối cùng Vân dừng lại trước cửa căn phòng nhỏ , không có tiếng gọi , không có tiếng cười. Tất cả đều lặng im , Vân đưa tay mở cửa căn phòng. Bước vào trong cái hũ sứ trắng vẫn ở đó. Chẳng biết ai xui khiến mà Vân như người vô hồn đỡ lấy cái hũ xong ngồi xuống ghế nhìn vào gương :

    " he...he...he...Mẹ...đến...rồi...à.."

    " Mẹ...nhìn...kìa...."

    Vân nhìn thẳng vào gương , trong gương hiện lên hình ảnh chiếc BMW X6 màu đỏ mận của lão Toàn đang đỗ trên cầu. Và trên thành cầu là lão Toàn đang đứng đó . Xung quanh có rất nhiều người đứng nhìn đang cố tìm cách đưa lão xuống . Giọng nói của "Nó" thủ thỉ bên tai Vân :

    " Nhảy....đi..."

    "Nó" vừa dứt lời thì trong gương lão Toàn gieo mình xuống dòng nước xiết trước sự chứng kiến của bao nhiêu người . Dòng nước chảy cuốn theo lão Toàn không thấy tăm hơi. Đến đây tấm gương trở về trạng thái bình thường. Giọng trẻ con vang lên :

    "Con...đã....giúp..mẹ...giết...ông...ấy.."

    " Bây...giờ...mẹ...phải....nuôi....con....he...he...he.."

    Vân sững người trước hình ảnh vừa thấy trong gương. Vân chảy nước mắt , vậy là lão Toàn đã bị chết..Điều Vân mong muốn suốt bao tháng qua , hôm nay nó đã xảy ra. Ngồi giữa căn phòng Vân ngẩng mặt lên trần nhà , hai hàng lệ vẫn chảy , tay ôm cái hũ sứ trắng Vân cười như điên dại :

    - Ha...ha...ha....lão già súc sinh đó chết thật rồi....ha...ha....ha.

    Đặt cái hũ nhẹ nhàng vào chỗ cũ , Vân bước ra khỏi căn phòng. Đi dọc cầu thang Vân vẫn cười , một điệu cười lạnh lùng , ghê sợ , nó vang vọng ra khắp căn nhà . Kẻ giết người đã phải đền mạng. Pha lẫn trong tiếng cười của Vân là tiếng cười của "Nó ":

    " Hi...hi..hi...he..he..he..Mẹ...vui...rồi.."

    " Cho...con...ăn...đi...mẹ..."

    Giọng nói làm Vân bừng tỉnh , phải rồi..Vân đã báo được thù nhưng "Nó" vẫn còn ở đó. Giờ nó luôn xuất hiện ở bên cạnh Vân , nó đang quấn lấy Vân không chịu rời...Sau khi lão Toàn chết điều đầu tiên Vân muốn làm tiếp theo đó là cái chết của chính mình. Nhưng Vân vẫn còn nhiều nghi vấn , nhiều câu hỏi muốn giải đáp. Và câu hỏi Vân muốn có lời giải đáp nhất chính là : Nó Là Ai...??

    Vân đã tưởng rằng từ lúc lão Toàn chết mình sẽ không còn vướng mắc gì để lưu lại cõi đời này nữa . Nhưng suy nghĩ đó thật sự là sai lầm , Vân đã cho Ngải ăn máu của mình , bây giờ Vân muốn buông xuôi đâu có dễ. Đứng trước bàn thờ trong căn phòng nhỏ u ám Vân không còn một chút sợ hãi. Vân lấy cây kim chích máu nhỏ vào trong hũ..Giọng Nó vang lên :

    " Con...muốn..ăn...kẹo.."

    Sẵn trên bàn thờ bánh kẹo lúc nào cũng có. Vân mở túi kẹo rồi đổ ra ngay bên cạnh cái hũ...Nó đang ngồi đó nghịch kẹo như một đứa trẻ con thật sự. Vân nhìn nó rồi hỏi :

    - Mày...Là...Ai...?

    Nó quay ra nhìn Vân rồi cười một cách ma quái :

    " He..he..he..sao..mẹ..lại..gọi...con..như..thế..con..là...con..của..mẹ...mà..."

    Vân lạnh lùng nói :

    - Mày không phải con tao...Mày...là..ai...??

    Nó lơ lửng sát ngay trước mặt Vân , nó nghiêng đi , nghiêng lại nhìn Vân bằng đôi mắt màu đỏ tươi. Nó nhoẻn miệng rồi từ từ tiến vào trong đầu của Vân....Đôi mắt của Vân biến thành màu đỏ. Những thứ xung quanh Vân đang xoay chuyển , không gian chuyển động rất nhanh. Vân cảm giác mình không còn ở trong căn phòng nhỏ. Mọi thứ xung quanh chao đảo , Vân ôm đầu vì chóng mặt không thể chịu nổi. Bất ngờ mọi thứ dừng lại , trước mắt Vân là một khu rừng rậm. Vân đưa tay chạm vào một gốc cây nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh , một ảo ảnh giống như thật.

    Đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra thì Vân thấy một cô gái mặc váy trắng , kiểu váy của đồng bào dân tộc. Cô gái cũng tầm tuổi Vân , nhìn từ sau Vân cảm giác như đang thấy chính mình. Cô gái mặc váy trắng đó có khuôn mặt xinh xắn , tóc đen dài , cô cầm trong tay một cái chai nhỏ bên trong đựng một loại nước màu đen, tay kia cô cầm một mảnh vải dài cũng màu trắng. Cô gái xinh đẹp đi đến ngay gốc cây to mà Vân vừa thử chạm vào. Ngồi xuống gốc cây cô gái uống chai nước màu đen cầm tay ban nãy. Uống được tầm 10' cô gái ôm bụng gào thét , cô lấy nhánh củi khô dưới đất cho vào mồm nghiến răng cắn chặt. Giữa rừng rậm không một bóng người chỉ có tiếng gào thét đau đớn của cô gái :

    " A....a....a.......a..."

    Vân chạy đến muốn giúp cô gái nhưng không chạm vào được...Những thứ Vân đang nhìn thấy chỉ là hình ảnh từ quá khứ rất lâu mà Nó muốn cho Vân thấy. Cô gái vẫn ở đó giãy dụa , khuôn mặt cô hiện lên sự đau đớn vô cùng. Từ từ máu ở giữa hai chân cô chảy ra ướt hết chân váy. Càng lúc càng chảy nhiều , cô gái nhìn xuống dưới , miệng vẫn nghiến chắt nhánh củi khô. Cô đang cố lấy hết sức để rặn , để đẩy thứ bên trong bụng ra :

    "Hm....Hm..A...a....a..hm...hm...."

    Chiếc váy trắng cô mặc giờ bị máu nhuộm đỏ một nửa phần bên dưới. Vân lấy tay che miệng lại vì cảnh tượng hãi hùng , Vân chảy nước mắt khi nhìn thấy thứ vừa trôi ra từ bụng cô gái. Một Thai Nhi đỏ hỏn nhỏ xíu chỉ bằng lòng bàn tay đang nằm trên vũng máu...Cô gái bây giờ khuôn mặt đã giãn ra , mồ hôi tuôn như tắm , cô thở dốc..rút con dao găm bên hông, cô cắt phăng sợi dây liên kết giữa cô và Thai Nhi đó.

    Ngồi một lát sau như để lấy sức , cô gái yếu ớt vịn tay vào thân cây đứng dậy , máu vẫn rỉ ra từng dòng chảy xuống chân cô...Cô gái bỏ mặc cái Thai nằm đấy , cố lết từng bước đau đớn đi ra khỏi khu rừng. Nhìn cô gái Vân như thấy hình ảnh của mình những ngày bị lão Toàn hành hạ thân xác. Nếu so sánh cảnh hai người bước đi vô vọng trong đau đớn thì Vân và cô gái dân tộc kia chính là một. Còn Thai Nhi nằm trên vũng máu kia không ai khác chính là Nó. Vân phần nào đã hiểu ra vì sao nó lại gọi Vân là Mẹ. Vì Vân trạc tuổi người đã bỏ rơi nó , ngoại hình khá giống nhau , nhìn từ đằng sau thì y hệt.....Cũng không hẳn là Nó nhầm , mà là Nó chỉ nhớ hình ảnh Mẹ nó bỏ đi sau khi từ chối nó....Và ngày đầu tiên khi Vân chạm tay vào cái hũ định chuyển vào nhà giúp lão Toàn thì nó đã muốn Vân là Mẹ của nó. Chính vì thế mà Vân nghe thấy tiếng cười man dại của nó trong cơn mưa lớn....Nó thích Vân.

    Bóng người con gái khuất dần sau những cây cổ thụ to lớn....Cái Thai vẫn nằm ở đó , mặt trời dần xuống , khi trời nhá nhem tối ngay gốc cây đó xuất hiện một ông già , đầu đeo khăn trắng , tóc cũng bạc trắng , ông già có đôi mắt sắc như dao cạo , trên tay ông ta đang cầm là cái hũ sứ màu trắng quen thuộc. Dừng ngay chỗ Thai Nhi lúc này đang bị những con rết bò lổm nhổm khắp người , ông ta lấy trong túi áo ra một lọ nước màu trắng . Vẩy vẩy thứ nước ấy lên Thai Nhi , những con rết đang bò bỗng dưng bất động. Tiếp đó ông ta bốc cả đám đất phía dưới Thai Nhi và đám rết đặt vào trong một tấm vải đỏ rồi nhẹ nhàng cho vào hũ sứ trắng. Để cái hũ sang một bên ông ta nhắm mắt lẩm nhầm những từ gì mà Vân không hiểu được. Cuối cùng ông ta đốt những đồng tiền vàng bằng giấy cùng một lá bùa màu vàng có vẽ những hình thù kỳ dị rồi ôm cái hũ đi vào sâu trong rừng.

    Vân chứng kiến tất cả từ đầu tới cuối , cô gái đi vào rừng sâu để bỏ cái thai tầm 4 tháng tuổi và ông thầy theo Vân là người Luyện Ngải cho cái Thai vào hũ đem về. Không gian lại thay đổi , lần này Vân đang đứng trong một ngôi nhà bằng gỗ , bên trong căn nhà là những bức tượng với những hình thù kỳ quái. Ông thầy Luyện Ngải đang ngồi hút thuốc bằng một chiếc tẩu rất dài. Cửa mở một thanh niên dân tộc bước vào , theo sau không ai khác chính là lão Toàn. Vào trong nhà lão Toàn chắp tay vái lạy ông thầy Ngải , sau đó họ nói với chuyện với nhau bằng một thứ tiếng mà Vân không hiểu....Vân không biết đấy là tiếng dân tộc hay tiếng Trung Quốc , chỉ biết sau một lúc nói chuyện ông thầy Luyện Ngải bê ra cái hũ sứ trắng , có nắp vải đỏ đưa cho lão Toàn. Họ tiếp tục nói chuyện....Nói xong lão Toàn lấy trong ba lô ra một chiếc hộp giấy vuông , mở ra bên trong toàn Vàng miếng. Lão hai tay dâng hộp Vàng cho thầy Luyện Ngải rồi chắp tay lạy. Khuôn mặt lão vô cùng rạng rỡ , như hắn vừa mua được một báu vật vô giá. Ôm chiếc bình trong tay lão Toàn cúi chào thầy rồi theo thanh niên kia đi ra khỏi nhà.

    Vậy là lão Toàn đã lặn lội vào tận rừng sâu để mua cái hũ sứ bên trong đựng xác Thai Nhi. Tiếp theo đó Vân thấy cảnh lão Toàn mỗi ngày đều chích máu nhỏ vào hũ cho Ngải ăn , thời gian đầu khi sở hữu Ngải Hài Nhi lão Toàn làm ăn rất phát đạt , những mối hàng tưởng chừng như không thể qua được cửa khẩu nhưng rồi lại được đi qua một cách trót lọt , Vân nhớ lại khoảng thời gian đó bố Vân cũng hợp tác làm ăn với lão Toàn . Và đó là thời điểm tiền đổ vào nhà Vân như nước , sau đó thì bố Vân coi lão Toàn như một người anh em chí cốt.

    Tiền tài....nhà cao cửa rộng...tất cả những thứ đó phất lên trong thời gian ngắn...Điều lão Toàn cần lúc bấy giờ là một đứa con...Chính vì vậy lão hết mực chăm sóc vợ , lão mua cho vợ những thứ ngon nhất , bổ nhất , tất nhiên là lão dành nhiều thời gian cho vợ hơn....Dần dần lão bỏ bê việc Chăm Ngải...Vẫn cho Ngải ăn hàng ngày nhưng thời gian thờ cúng , mua đồ chơi , bánh kẹo thưa dần. Và điều này làm Nó không vui. Một ngày nọ , lão đi từ bệnh viện về trên tay cầm tờ giấy xét nghiệm , đặt tờ giấy lên bàn lão chửi rủa cô vợ là đồ vô sinh , nhưng kỳ lạ thay , kết quả trong tờ giấy không giống với lời bà Lanh kể với Vân. Vân nhìn vào tờ kết quả thì thấy không phải lão Toàn bị vô sinh , cũng không phải dì Loan không thể có con....Cả hai đều có sức khoẻ tốt , không bệnh tật gì cả. Chính Nó đã thay đổi kết quả khi lão Toàn hay bà Lanh nhìn vào tờ giấy.

    Trong khung cảnh đó dì Loan một mực van xin , khẳng định mình không hề mắc bệnh..Nhưng đứa trẻ con đang ngồi vắt vẻo trên vai lão ghé tai thì thầm với lão câu gì đó khiến lão xô vợ ra ban công rồi đẩy từ tầng ba xuống . Nó không muốn lão Toàn có con hoặc quan tâm bất cứ ai ngoài Nó. Sau khi vợ chết lão Toàn biến thành một con người khác , cả ngày lão chỉ ngồi trong gian phòng thờ Ngải nói chuyện một mình. Để rồi đến một ngày bố Vân dẫn lão về nhà giới thiệu với mẹ con Vân đây là một người bạn Tốt đã góp phần giúp đỡ gia đình có được ngày hôm nay. Đó cũng chính là ngày Định Mệnh khi lão Toàn thấy mẹ Vân và Vân. Khoảng thời gian ấy lão thường xuyên lui tới nhà Vân hơn , dần dần lão chiếm được tình cảm của mọi thành viên trong gia đình. Một phần vì lão đối xử với mọi người rất chu đáo , phần còn lại gia đình Vân đều thương lão vợ mất sớm mà không có con cái gì.

    Những cảnh tượng mà Vân vừa trải qua chính là nguồn gốc của Ngải Hài Nhi , từ khi nó bị chối bỏ cho đến lúc đến tay lão Toàn rồi gây tội ác hại người. Vân giờ thì Vân đã biết nó là ai...Nó chính là một Thai Nhi bị mẹ đẻ bỏ rơi mang đầy Oán Hận . Vân không muốn nhìn nữa nhưng Nó nói :

    " Vẫn...chưa...hết...mà...Mẹ...cứ....xem...tiếp...đi."

    Khung cảnh lại thay đổi , sau một lần ăn cơm ở nhà Vân về. Lão Toàn đi lên gian thờ Ngải như thường lệ. Ngồi trước tấm Gương viền gỗ vàng lão nói :

    " Con...có...thể...giúp....bố...có...được...hai...mẹ...con...Nga( tên mẹ Vân)...được...không.."

    Giọng cười lanh lảnh , đầy ám ảnh vang lên trong căn phòng :

    "He...he...he...chỉ...cần...bố...cho...con...ăn...con...sẽ...làm...hết.."

    Và ngày hôm sau chính là ngày bố Vân xảy ra tai nạn , và sau đó cũng là bố Vân đem hai mẹ con Vân gửi gắm lão Toàn trước lúc chết.....Vân không tin vào mắt mình , cô không muốn nhìn thấy cảnh bố cô bị hại chết...Vân lấy tay che mắt lại nhưng hình ảnh vẫn hiện ra trong đầu. Vân gục xuống kêu lên thảm thiết :

    - Dừng lại đi , tôi không muốn thấy những chuyện này nữa....làm ơn dừng lại đi....

    Vân quay cuồng giữa thời gian , quá khứ , hiện tại ...Đôi mắt đỏ của Vân đang chảy ra những giọt máu đỏ....Tất cả những gì bây giờ Vân nhìn thấy chỉ còn là một màu máu tươi...Quá sợ hãi Vân đưa tay lên định móc mắt mình ra nhưng hai bàn tay như bị khống chế không cử động được. Giọng của Nó vang lên từ mọi phía :

    " He ...he....he....giờ...Mẹ...đã...biết...con....là..ai...rồi...chứ....."

    " Con...là...con....của...Mẹ..."

    " Con...Muốn....Được...Ăn...Máu...Của...Mẹ..."

    "Hi...hi...hi....Nếu...Mẹ...Bỏ...Rơi...Con...Như....họ....ai....xung...quanh...Mẹ....đều....phải....Chết..."

    Vân vẫn đang quỳ giữa nhà , hai tay cô không thể động đậy...hai dòng huyết lệ vẫn không ngừng chảy . Ngẩng mặt lên trần nhà Vân run rẩy nói :

    " Mẹ...biết....rồi...."

    Sau câu nói đó mọi thứ trở lại bình thường , Vân nhìn thấy mình trong gương như chưa từng có những chuyện kỳ lạ vừa xảy ra....Mắt Vân không còn là màu đỏ nữa...cũng không có huyết lệ nào đang chảy. Mọi việc Vân trải qua vừa rồi tựa hồ như một giấc mơ. Nhưng Vân biết tất cả những gì Vân nhìn thấy đều là Sự Thật.

    Vân bước ra khỏi căn phòng , lúc này đã là 12h đêm . Cả một ngày trôi qua Vân chỉ ở trong căn phòng nhỏ. Lão Toàn đã chết , nhưng điều đáng sợ hơn tất cả chính là lão Toàn không bị Vô Sinh như lời bà Lanh kể. Vân bất giác sờ vào bụng mình tự nhủ :

    - Không thể nào....không...thể...nào...

    Như một cái xác không hồn , Vân bước lên tầng ba , vào phòng Vân đổ gục người xuống giường.......Vân giờ không biết mình sẽ ra sao.....Mở đôi mắt vô hồn trong căn phòng tối Vân chỉ mong được Chết....4h sáng chuông điện thoại bàn reo lên ...Vân mệt mỏi nhấc điện thoại , đầu dây bên kia là giọng đàn ông :

    - Alo , chị có phải là người nhà của ông Toàn.....Chúng tôi là công an....Hiện đã có người báo vớt được xác của ông Toàn..Cả ngày hôm nay chúng tôi liên lạc với gia đình không được...Giờ chị có thể đến đồn công an XXX để đi cùng chúng tôi đến nhận diện được không.....??

    Giọng Vân trả lời yếu ớt :

    - Dạ được..Tôi...đến..ngay...
     
    nguyencuong85kuteoo thích điều này.
  20. 17/9/17 lúc 02:29

    Thanh Khải VF

    No Life Poster

    Thanh Khải VF
    Tham gia:
    17/3/17
    Bài viết:
    1,250
    Được thích:
    226
    sr)sr)sr)sr)
     
  21. 20/9/17 lúc 15:23

    Quảng Cáo Fami

    Chuyên Doanh

    Quảng Cáo Fami
    Tham gia:
    10/1/10
    Bài viết:
    486
    Được thích:
    5
    up cho mau có charp
     
  22. 20/9/17 lúc 16:22

    duyhiep

    Major Poster

    duyhiep
    Tham gia:
    19/1/17
    Bài viết:
    133
    Được thích:
    36
    Chưa có xuất bản mới sao anh
    Vắng quá đang ngồi hóng
     
  23. 20/9/17 lúc 16:23

    sicado

    Crazy Poster

    sicado
    Tham gia:
    31/12/16
    Bài viết:
    354
    Được thích:
    66
    in sách bán đi bác
     
  24. 20/9/17 lúc 17:03

    hoanglong89

    Major Poster

    hoanglong89
    Tham gia:
    1/7/13
    Bài viết:
    237
    Được thích:
    10
    hay á cái này mà đưa cho nguyễn ngọc ngạn thì hấp dẫn nưa thank thơt
     
  25. 20/9/17 lúc 17:38

    anhgiang

    Crazy Poster

    anhgiang
    Tham gia:
    7/12/13
    Bài viết:
    321
    Được thích:
    13
    e ko đọc đoạn giữa đọc đoạn cuối thấy vân ôm bụng mình và biết lão toàn ko bị vo sinh vậy lão toàn đã chén e vân rồi ah....
     
  26. 21/9/17 lúc 09:58

    Damphoinhan9999

    Major Poster

    Damphoinhan9999
    Tham gia:
    4/6/15
    Bài viết:
    206
    Được thích:
    9
    top ........................
     
  27. 21/9/17 lúc 10:16

    Thanh đa Apple

    Insane Poster

    Thanh đa Apple
    Tham gia:
    15/9/16
    Bài viết:
    519
    Được thích:
    62
    zài vá vậy
     
  28. 21/9/17 lúc 11:07

    paskey

    Major Poster

    paskey
    Tham gia:
    26/6/09
    Bài viết:
    204
    Được thích:
    8
    tiếp đi thớt ơi
     
  29. 21/9/17 lúc 11:30

    LêThanh260311

    Major Poster

    LêThanh260311
    Tham gia:
    10/1/17
    Bài viết:
    179
    Được thích:
    30
    Đọc xong mờ mắt luôn! Tiếp đi a.
     
  30. 21/9/17 lúc 12:45

    TrinhNgocTrung

    Administrator

    TrinhNgocTrung
    Tham gia:
    24/1/07
    Bài viết:
    386
    Được thích:
    42
    " Cái Chết - Giải Thoát.....? "

    Trời tờ mờ sáng , Vân cũng không lấy gì là bất ngờ sau khi nghe tin báo của công an. Nhưng vì hiện tại Vân là người thân , gần gũi nhất với lão cho nên việc đến xác nhận thi thể là điều cần thiết. Vân mặc nguyên cả bộ quần áo đen đến đồn công an.
    Vân bước vào trong , lúc này có ba anh công an đang trực . Nhìn Vân đi vào với vẻ mặt thản nhiên , lạnh lùng mấy anh công an hơi ngờ ngợ không dám nhận , họ ấp úng hỏi :
    - Em..à...chị...là....??
    Vân trả lời không một chút do dự :
    - Dạ , em là Vân con của dượng Toàn. Nãy có người gọi điện thông báo đã tìm vớt được xác của dượng...Yêu cầu em đến nhận dạng thi thể.
    Anh công an đang ngồi ở bàn đứng dậy nói :
    - Đúng rồi , ban nãy là tôi gọi điện cho chị..Giờ mời chị đi cùng chúng tôi đến địa điểm người dân phát hiện ra cái xác. Sáng nay có một vụ tự tử trên cầu , cái xác được phát hiện cũng ngay gần đó . Theo điều tra từ giấy tờ , bằng lái trong xe thì chúng tôi biết hiện tại chủ nhân chiếc xe đang ở tại nhà chị...Chính vì thế chúng tôi cần chị xác nhận xem đó có phải ông Nguyễn Văn Toàn , chủ nhân chiếc BMW X6 màu mận đỏ hay không. Chị có nhớ lúc ra khỏi nhà ông ấy mặc quần áo như nào không ạ...??
    Vân gật đầu , cô không biết rằng những cảm xúc của cô lúc này đang bị ba anh công an chú ý một cách đầy nghi hoặc. Cũng phải thôi , khi họ thông báo là người thân của Vân được tìm thấy xác nhưng Vân không hề hỏi lại một câu nào , cứ như Vân đã biết trước cái chết của lão Toàn. Tiếp đó nếu là một người bình thường khi đến đồn công an dù chưa biết thực hư có phải người nhà mình hay không cũng đều có tâm lý hốt hoảng , gấp gáp , lo lắng...Đằng này thái độ lạnh lùng đến vô cảm của Vân khiến những người xung quanh cảm thấy có gì đó không ổn.
    Lên xe oto , khoảng 15' sau Vân cùng mấy anh công an có mặt ở hiện trường phát hiện ra xác lão Toàn. Lúc này đã là 5h20' sáng. Dân chài đánh lưới quanh khu vực ven sông cũng đã dậy từ lâu , họ tạo thành đám đông vây quanh cái xác . Phải khá vất vả và nhờ đi cùng công an nên Vân mới len được vào trong khu vực cái xác đang nằm. Đến nơi anh công an dẫn Vân đến gặp một người có lẽ là Sếp của anh ta :
    - Báo cáo thủ trưởng , tôi đã đưa người nhà nạn nhân đến xác nhận..
    Ông sếp nhìn trung tuổi đi đến chỗ Vân rồi nói :
    - Cô hãy thật bình tĩnh vì cái xác hiện tại không còn được nguyên vẹn mặc dù chỉ mới một ngày..Nếu cô không muốn nhìn thì chúng tôi sẽ dùng biện pháp khác. Thật sự nếu nhìn nó tôi e cô sẽ bị ám ảnh.
    Nói đến chết trôi bản thân tôi cũng đã từng được nhìn thấy một lần. Đó là năm tôi học lớp 9 , đi chơi với lũ bạn ở gần sông . Hôm ấy đứa con gái nhỏ của một gia đình ven sông không biết đi đứng thế nào mà rơi xuống nước. Phải mất đến 5 tiếng đồng hồ mò mẫm mới lôi được bé ấy lên. Mọi người bàn tán nó bị ma bắt , vì khi mò được xác đầu của bé gái cắm sâu xuống bùn , chân duỗi thẳng lên trên. Ngày đó còn nhỏ nên tò mò , họ đưa cô bé lên bờ sông rồi rửa lại cơ thể. Lúc ấy tôi cũng đứng rất gần , nhìn khuôn mặt trắng bạch cũng không phải nhưng nó có đôi chỗ bầm tím. Nhất là khi người ta móc từ trong mồm cô bé ra những thứ bùn đất mới thật sự đáng sợ. Chân tay cô bé cứng đơ , mồm há hốc , mắt bị bùn đen trát kín. Sau lần đó tôi không bao giờ muốn nhìn người chết trôi thêm một lần nào nữa.
    Nghe Vân kể đến đây tôi bỗng nhớ lại chuyện cũ , những tưởng sau khi ông Sếp nói như vậy Vân sẽ không đến nhìn nhưng Vân nói một cách thản nhiên :
    - Không sao đâu ạ , cháu cũng muốn Xác Nhận đây có phải là dượng Toàn hay không....??
    Công an lẫn người dân đứng đó khá bất ngờ khi một cô gái nhìn có vẻ yếu ớt , nhút nhát nhưng lại tỏ thái độ lạnh lùng đến như vậy. Vân tiến lại gần xác chết....Ngay khi chạm mắt nhìn cái xác Vân đã phải che miệng vì suýt nôn. Hay tay bịt miệng , Vân nhìn kỹ cái xác . Quả thật nó không còn là một cái xác nguyên vẹn. Hai mắt của cái xác trống không chẳng còn con ngươi lẫn tròng mắt , chỉ còn lại hai cái hốc mắt đen xì. Một nửa bên mặt lão Toàn bị rỉa mất lộ cả xương gò má , phần miệng thì nát bét, bên trong miệng vẫn còn nước . Nếu nhìn mặt thì không bao giờ Vân có thể nhận ra đây là lão Toàn. Quá kinh dị cho một khuôn mặt bị chết đuối.
    Nhưng đúng chính xác 100% đây là lão Toàn..Bộ quần áo lão đang mặc dù có rách rưới nhưng không sai vào đâu được , trên túi áo sơ mi còn có chiếc kẹp cà vạt mà mẹ Vân mua cho lão. Cũng chẳng phải nghĩ đâu xa , hình ảnh Vân được nhìn trong gương trước khi lão nhảy xuống sông chính là bộ quần áo này. Vân vẫn lấy tay che miệng , nhưng bây giờ không phải để tránh bị nôn nữa. Đằng sau hai bàn tay ấy Vân đang Cười , Vân cười vì lão đã chết không toàn thây. Lão chết mà đôi mắt còn bị rỉa mất , một cái chết đầy đau đớn và kinh tởm.
    - Cô không sao chứ....??
    Giọng ông Sếp vang lên , Vân hơi giật mình. Cô nói :
    - Dạ đúng rồi ạ , đây đúng là bộ quần áo mà dượng đã mặc khi ra khỏi nhà sáng nay. Sáng sớm cháu phải dậy mở cổng cho dượng đánh xe ra mà....
    Thấy Vân run lẩy bẩy , mọi người tưởng Vân bị sốc . Họ vội đỡ Vân :
    - Trước mắt như vậy đã , cảm ơn cô....Giờ chúng tôi sẽ đưa cái xác về để tiến hành điều tra.
    Vân hốt hoảng :
    - Sao còn phải điều tra gì ạ..??
    Ông sếp nói :
    - Tuy đã biết nạn nhân là ai nhưng chúng tôi vẫn phải điều tra xem có đúng là tự tử hay không. Vì mọi người trên cầu khi ấy có nói. Ông ta đang đi đột nhiên dừng lại giữa đường. Trèo lên thành cầu nhưng không nhảy ngay. Mọi người khi đó gọi ông ấy không trả lời. Có người nói ông ấy như người mất hồn. Đúng lúc chuẩn bị có người chạy lại thì ông ấy gieo mình rơi xuống. Cô yên tâm , cũng chỉ là giám định một vài thủ tục pháp y thôi. Xong xuôi chúng tôi sẽ trả xác về cho gia đình mai táng.
    Nói xong ông sếp ra hiệu cho cấp dưới đưa Vân về. Vân vừa quay chân bước đi thì như có gì đó níu Vân lại. Giật mình Vân nhào về phía trước. Quay đầu lại thì ra Vân vừa vấp phải một cành cây. Bỗng nhiên cái xác động đậy , phần bụng cái xác rung lên.
    " Xoạt..Xoạt..."
    Có thứ gì đó đang cố xé nát lớp da ở bụng lão Toàn chui ra . "Phụp.." có con gì vừa trườn ra từ bụng lão Toàn. Nó đen xì , bóng loáng......Những người xung quanh chạy toán loạn , mấy anh công an cũng lùi lại....Họ lấy đèn pin soi vào xác lão Toàn.
    Vân run rẩy , Vân muốn chạy nhưng chân không còn sức lực. Chẳng lẽ lão Toàn chưa chết , hay lão biến thành Ma để giết Vân trả thù.
    Cái thứ đen xì kia đang quẫy trong vũng nước cạnh xác lão Toàn. Ánh đèn chiếu vào thì ra đó là một con cá Trê to như bắp đùi. Làm cách nào mà một con cá Trê to như thế lại có thể chui vào bụng lão Toàn. Cảnh tượng hãi hùng khiến ai ở đó cũng không dám nhìn. Con cá Trê vừa phá ổ bụng nạn nhân chui ra ngoài , bên trong nội tạng đã bị ăn sạch sẽ. Nhìn con cá to đùng đang quẫy đuôi Vân thoáng thấy hình ảnh của Thai Nhi bị mẹ bỏ rơi trong rừng , cô chỉ kịp hét lên :
    - Á.......á....á..
    Vân ngất xỉu vì hoảng sợ , khi tỉnh dậy Vân thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Bên cạnh là bà dì bên đằng mẹ , cùng một số họ hàng nhà lão Toàn...Từ ngày mẹ mất họ hàng cả nội lẫn ngoại đều muốn đón Vân về ở. Nhưng làm sao mà Vân đi được , Vân không thể đồng ý , thêm một phần lão Toàn trong mắt mọi người luôn biết cách đối nhân xử thế. Ai cũng nghĩ Vân ở với lão cũng sẽ ổn. Họ đâu biết Vân đang sống trong căn nhà mang tên Địa Ngục. Bà dì nắm lấy tay Vân khóc :
    - Sao số cháu tôi khổ thế này...Con phải cố gắng nhé....hu..hu...hu.
    Vân nhìn dì lại nhớ đến mẹ , Vân cũng khóc. Tuy nhiên họ hàng nhà lão Toàn lại xì xèo bàn tán :
    - Nhin nó như bị quỷ ám ấy...Nãy đến đây tôi còn nghe công an họ nói , nó nhìn thấy bố dượng chết mà không rơi một giọt nước mắt.
    Người thì nói :
    - Cả nhà nó chết hết chỉ còn lại mình nó....Nó đến nhà ai ở chắc nhà đó lại mang hoạ..
    Khác máu tanh lòng , Vân còn nhớ những người đang miệt thị Vân ngày trước họ quý Vân lắm , cũng phải thôi ngày đó nhà Vân giàu nhất họ . Giúp đỡ hết người này người kia lúc họ khó khăn. Không lễ tết nào nhà Vân không có quà , tiền bạc cho họ. Bây giờ Vân còn gì đâu , bố mẹ đều đã mất . Vân im lặng không nói gì , bà dì quay lại nói với lũ người kia :
    - Mấy người bớt nói nhảm đi được không...Cháu nó thì đang chịu cú sốc lớn về tinh thần...Không nói không ai bảo câm đâu.
    Lũ người vô ơn , bội bạc kia lần lượt đi ra khỏi phòng bệnh. Chỉ còn lại hai dì cháu , bà dì nói tiếp :
    - Sau này con chuyển về nhà dì ở nhé...Nhà dì cũng rộng mà chỉ có hai vợ chồng với thằng cu Tít. Nó cũng quý con lắm đấy , lâu không thấy con đến chơi nó cứ hỏi chị Vân mãi..
    Vân ngẩng khuôn mặt vô cảm , đôi mắt lạnh lẽo nhìn dì nói :
    - Những người kia nói đúng đó dì ....Con mà về nhà dì lại xảy ra chuyện. Dì cứ kệ con đi. Con tự lo được.....
    Bà dì không đồng ý :
    - Không thể được , dì với mẹ con là hai chị em ruột. Giờ mẹ con mất rồi , con không ở với dì thì ở với ai. Xảy mẹ thì bú dì. Hai vợ chồng dì cũng quyết định rồi.....Con ở một mình dì không yên tâm.
    Vân quay mặt đi không nói gì , cái xác của lão Toàn ở bờ sông ban sáng làm Vân thấy ám ảnh thật sự. Vân nhớ lại yêu cầu mà cô nói với Quỷ Hài Nhi :
    " Hãy ..làm ...cho...lão...chết...thật...đau..đớn.."
    Nếu rơi xuống sông mà chưa chết , bên cạnh đó bị rỉa từng mẩu thịt đến nát cơ thể thì còn gì đau đớn hơn. Một cái chết không toàn thây. Càng nghĩ Vân càng sợ , bỗng nhiên Vân giật mình . Có tiếng trẻ con đâu đây :
    " Mẹ....ơi....cho...con..ăn.."
    Vân choàng dậy nhìn đồng hồ đã là 11h trưa. Vội vàng Vân đi ra khỏi phòng , bà dì thấy thế chạy theo hỏi :
    - Con đi đâu bây giờ , ở lại xem sức khoẻ thế nào đã.
    Vân chỉ kịp trả lời :
    - Con có việc phải về nhà gấp....Dì thanh toán viện phí giùm con ạ...Chào dì..
    Bà dì nói với theo :
    - Mấy hôm nữa dì sẽ đến đón con.....
    Vân vội vã bước ra khỏi bệnh viện , gọi taxi đi về nhà. Vậy là Nó đã giúp Vân thực hiện mong muốn theo như Vân yêu cầu. Không Vân cảm thấy cái chết của lão Toàn còn đáng sợ hơn nhiều. Ngồi trong xe Vân cười như người điên , điệu cười của cô khiến anh tài xế phải lạnh gáy :
    - He...he...he...hi...hi...hi.....Mình có thể đi được rồi......
    Anh tài xế nhìn qua gương chiếu hậu , một cô gái xinh xắn , nhưng hình như có vấn đề về tâm lý. Với mái tóc đen dài buông thõng che kín mặt , bộ quần áo màu đen....Nhìn Vân lúc này ai cũng phải giật mình. Nhất là điệu cười ma quái kia nữa...Vân bắt anh tài xế dừng lại ở một cửa hàng đồ chơi và bánh kẹo. Vân mua nào là xe hơi đồ chơi , búp bê , siêu nhân rồi nào là bánh kẹo đủ loại. Anh tài xế lấy làm lạ liền hỏi :
    - Cô mua nhiều thứ thế cho em trai à...??
    Anh hỏi vậy vì thấy Vân còn rất trẻ , Vân vẫn cúi gằm mặt , đôi mắt bị che bởi mái tóc đen nhánh. Vân trả lời :
    - Em mua cho con em anh ạ....he....he...he..
    Sau câu nói đó anh tài xế thấy lạnh sống lưng. Đoạn đường còn lại anh không dám hỏi thêm một lời nào nữa. Xe dừng trước cửa nhà Vân , Vân đưa cho anh tài xế 200k không lấy lại tiền thừa. Vân mở cửa xuống xe , từ trên xe anh tài xế bất giác nhìn thấy cả căn nhà có một điều gì đó không ổn. Rõ ràng trời không có gió nhưng cây cối trong vườn căn nhà đó lay động bất thường , tất nhiên những nhà bên cạnh thì không. Anh cố nán lại nhìn Vân bước vào trong , càng nhìn càng thấy căn nhà âm u , lạnh lẽo.....nó giống cái cảm giác khi con người ta bước vào nghĩa địa lúc trời nhá nhem tối.
    " Đi...Đi....he....he..he.."
    Bản năng sinh tồn trong con người mách bảo anh rằng....Nếu anh không đi khỏi đây anh sẽ gặp nguy hiểm. Xe chạy mất , Vân vào nhà dần dần khép cửa lại....Từ khe cửa hẹp có thể nhìn rõ khuôn mặt Vân đang từ từ biến mất....Nhưng Cô đang nhoẻn miệng Cười..
    "he...he...he..."
    Cánh cửa đóng kín , ngôi nhà trở nên tĩnh mịch , u ám dù bây giờ mới chỉ là 12h trưa..

    Những Cơn Ác Mộng...

    Sau hôm đó xác lão Toàn được đưa về cho gia đình , người thân lão mai táng. Lúc đưa đến khu hoả thiêu Vân tất nhiên cũng đi cùng. Đứng nhìn chiếc quan tài được cho vào lò thiêu lần cuối , người thân của lão Toàn khóc lên khóc xuống. Kẻ gục đầu người ngã vật ra đất , họ không thể hiểu vì sao một người khoẻ mạnh , công việc thuận lợi , giàu có như lão Toàn lại chọn cách gieo mình xuống sông tự tử. Lão chết một cách quá nhanh , chết mà không kịp để lại một lời nào. Kết quả giám định phía công an cũng cho biết : Lão Toàn chết là do tự tử , không phát hiện được bất cứ dấu hiệu gì của sự giết người. Và họ cũng nói tuy lão Toàn làm ăn phi pháp nhưng không hề nợ nần hay có vấn đề gì khủng hoảng trong công việc.
    Vậy nên ngoài việc phỏng đoán do lão quá đau buồn về việc vợ mới chết thì chẳng ai nghĩ được gì. Nhưng có người nhà lão nói :
    - Dạo gần đây tôi gặp anh ấy vẫn vui vẻ lắm mà. Anh ấy cũng phần nào nguôi ngoai chuyện buồn rồi sao lại tự tử được.
    Khi tất cả mọi lý do đều không hợp lý thì họ sẽ chuyển mũi dùi sang phía Vân. Cũng phải thôi , khi họ đang khóc đến khản cả cổ thì đằng kia Vân đứng đó không rơi một giọt lệ. Họ đổ tại những cái chết xảy ra trong nhà Vân đều là do Vân mang tới.
    Đến khi hoả táng xong , người ta gọi Vân vào gắp lấy ba miếng xương đầu tiên vào hũ. Lật miếng vải đậy khay dựng tro cốt lên Vân nhìn trong đám tro tàn đó có mấy mảnh xương vụn , Vân gắp mảnh nào thì mảnh đó chuyển màu đen xì. Hơi giật mình Vân vội vàng gắp ba mảnh cho vào hũ rồi bước vội ra ngoài.
    Vân vừa quay đi thì bỗng có cảm giác ai đó đang kéo tay áo Vân lại. Không dám quay lại đằng sau Vân chạy vội ra ngoài ngồi thở dốc. Tuy không dám quay lại nhìn nhưng bàn tay nắm lấy tay áo Vân khi nãy chắc chắn là của lão Toàn.
    Hoàn tất việc hoả táng , một sư thầy cầm hũ cốt tiến về phía gia đình lão Toàn nói :
    - A di đà phật...Bần tăng có điều này muốn nói với gia đình. Cũng từng hoả táng cho rất nhiều người , nhưng đây là lần đầu tiên bần tăng cảm giác có điều gì đó bất ổn khi hoả táng xác của vị thí chủ này. Vì vậy bần tăng mạn phép xin gia đình mang hũ tro này về thờ sau ba ngày sau đó bần tăng sẽ đến làm lễ. Hoặc có thể chôn hoặc có thể đem rải cho ngoài biển....nhưng nhất quyết đừng để thờ trong nhà.....
    Nghe đến đây không ai trong số họ hàng lão Toàn muốn nhận hũ cốt. Họ đưa đẩy , nhừa nhau....cuối cùng hũ cốt được truyền đến tay Vân. Một người phụ nữ nói :
    - Vân , mày đem về nhà đi...Dù gì lúc còn sống anh Toàn ở nhà mày lâu nhất....Với lại lúc sống anh Toàn chăm lo cho mẹ con mày thế còn gì....?
    Vân im lặng không nói gì , cầm hũ cốt trong tay Vân đưa đôi mắt vô hồn nhìn hết một lượt đám người nhà lão Toàn rồi mở một nụ cười bí hiểm. Vân quay bước đi được một đoạn thì nhà sư ban nãy chạy theo nói :
    - A di đà phật...Nữ thí chủ hãy để lại danh tính địa chỉ. Ba ngày sau bần tăng sẽ đến giúp cô. Hũ cốt này nhất định không được để thờ trong nhà...Âm..khí...của.....
    Nhà sư chưa nói hết câu thì Vân quay lại nhìn ông bằng một ánh mắt không có thần sắc , cô nhoẻn miệng cười buồn bã :
    - Cảm ơn thầy , nhưng thầy đừng đến thì hơn.....
    Nhìn mặt Vân nhà sư hơi nhíu đôi lông mày , nhà sư lùi lại một bước. Hình như ông vừa thấy ở Vân có một điều gì đó khiến ông giật mình. Thứ đó còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần hũ tro cốt mà ông mới dặn dò Vân. Ông chắc chắn Vân đang vướng phải một rắc rối lớn từ một thứ không phải con người.
    Đi qua đám người nhà lão Toàn khi nãy , nhà sư nán lại chào hỏi một vài câu rồi , không hiểu họ nói với nhà sư điều gì mà ông chép miệng , lắc đầu sau đó bước vội vào bên trong. Về phần Vân , về đến nhà cô đặt hũ tro cốt trong phòng khách rồi đi lên tầng hai , mở cửa bước vào căn phòng nhỏ. Vân cho Ngải ăn như thường lệ , nhưng từ khi lão Toàn chết Vân cũng đã báo được thù . Trong lòng Vân giờ cũng chẳng thiết sống nữa. Bây giờ cô chỉ nghĩ : " Mình sẽ chết như thế nào " mà thôi.
    Căn nhà bây giờ chỉ còn Vân và nó , chỉ lúc cho ăn thì Nó mới hiện ra nói chuyện rồi cười đùa với Vân một chút . Nó đòi Vân đồ chơi , bánh kẹo tất nhiên Vân đều đáp ứng cho Nó. Cô cũng đã quen với việc nhìn thấy nó mỗi ngày. Chỉ có điều từ hôm lão Toàn chết cô bắt đầu mơ thấy ác mộng. Hôm đầu tiên cô mơ thấy mình chính là cô gái dân tộc trong rừng tự tay uống thuốc độc để bỏ cái thai trong bụng. Vân cảm nhận được từng nỗi đau mà cô gái đó phải trải qua. Để rồi cô giật mình tỉnh giấc , mồ hôi nhễ nhại...nhìn đồng hồ lúc đó mới chỉ là 1h sáng. Lần thứ hai Vân mơ thấy dì Loan với cái đầu dập nát , chân tay rơi rụng đang nằm đúng với tư thế rơi từ tầng ba xuống...trong mơ Vân hốt hoảng nhận ra dì Loan đang nằm cạnh mình. Hôm đó là 3h sáng , Vân không dám trèo lên giường ngủ tiếp nữa , cô thu mình vào trong góc , không dám nhắm mắt lại. Mới nhất là đêm hôm qua , Vân cũng mơ...trong giấc mơ Vân đi xuống tầng một , mở cửa phòng của bà Lanh . Trên chiếc ghế bà Lanh vẫn ngồi đó , nhưng bà với tay về phía Vân gọi :
    " Cô...chủ....nhỏ...cứu....già...."
    Bà Lanh hướng đôi mắt trắng dã , cái lưỡi đỏ lòm ấy về phía Vân cầu cứu , nhưng Vân sợ không dám lại gần.....Trong mơ Vân kinh hãi đến ngất đi , nhưng khi tỉnh lại Vân thấy mình đang nằm trên chiếc giường trong căn phòng của bà Lanh. Hoảng hốt Vân vùng dậy chạy ra ngoài. Lúc đó cũng mới chỉ là 2h sáng. Nhưng kết thúc mỗi cơn ác mộng Vân đều thấy Nó đang ở trước mặt mình , lần nào nó cũng cười rồi hỏi :
    " He...he...he....Mẹ....lại...mơ....thấy..gì..à.."
    Lần nào cũng thế , giọng cười của nó khiến Vân cảm thấy kinh hoàng , sau mỗi giấc mơ Vân không dám ngủ tiếp. Vì cứ hễ nhắm mắt lại Vân lại phải tiếp tục nhìn thấy những hình ảnh đang sợ đó. Vân đóng cửa trong nhà đã mấy hôm nay , căn nhà lúc nào cũng trong tình trạng u ám , ngày trước hàng xóm còn thi thoảng qua gõ cửa hỏi thăm. Nhưng lâu rồi chẳng có ai dám bén mảng đến trước cổng nhà Vân nữa. Đến gần căn nhà không ai không hoảng sợ trước cái không khí lạnh lẽo đến rợn người phát ra từ đó. Hàng xóm còn rỉ tai nhau trong nhà có Ma.
    Có người trong khu đi đâu đó về muộn vào lúc 12h đêm trở ra thi thoảng thấy ở tầng 2 sáng đèn , nhiều khi họ còn nhìn thấy qua cửa sổ có bóng trắng đi qua đi lại , rồi hàng xóm xung quanh có lúc nghe thấy những tiếng thét đầy sợ hãi , không ai khác chính là Vân sau những cơn ác mộng. Những điều đó càng khiến những người xung quanh xa lánh căn nhà. Quá mệt mỏi , Vân về phòng của mình ngả lưng , cô buồn ngủ không nói đúng hơn là cô thèm ngủ. Cô ước một giấc ngủ yên bình...Rồi Vân dần thiếp đi , không biết đã ngủ được bao lâu nhưng sao cơ thể Vân không cử động được , Vân thấy mình đang chìm trong dòng nước. Trước mặt Vân là lão Toàn , khuôn mặt lão bị mất đi một nửa có con gì đang chui vào lỗ tai lão rồi đục mắt lão chui ra ngoài , lão đau đớn giãy dụa trong dòng nước. Hàng đàn cá đang thi nhau rỉa sống từng miếng thịt của lão. Đáng sợ hơn cả dù cơ thể đang từ từ bị rã ra nhưng lão vẫn sống. Bất chợt lão đưa tay ra túm lấy tay Vân mồm ú ớ nhưng không thành tiếng. Con cá trê đen xì Vân thấy hôm đến nhận xác đang chui vào mồm lão , nó xé toạc miệng lão để chui cả cái thân to như bắp đùi vào bên trong. Xung quanh lão nước sông nhuộm thành một màu đỏ. Lão đau đớn , lão giãy dụa trong sự kinh hoàng. Nhưng bàn tay lão vẫn tóm chặt lấy Vân không buông , lão đang kéo Vân chìm xuống cùng lão. Vân không thở được , cô cảm thấy như mình sắp chết. Bất chợt cô mở to mắt , cô thấy mình vẫn đang nằm trên giường , cô thở như vừa chết đi sống lại. Tay cô cảm thấy như đang chạm vào một thứ gì đó nằm bên cạnh. Cô từ từ quay đầu sang bên , nhìn từ từ , Vân thét lên kinh hãi :
    - Á....Á......á........á......
    Lão Toàn đang nằm cạnh cô , hai cái hốc mắt đen xì không tròng đang quay về phía cô. Cái miệng bị xé nát dài đến mang tai đang nhe những chiếc răng còn sót lại cười một cách man rợ. Vân vùng dậy , quay người Vân định chạy khỏi giường thì lạ thay chẳng có cái xác nào đang nằm cạnh cô cả. Tất cả chỉ là mơ , giấc mơ đáng sợ nhất của cô trong mấy ngày hôm nay. Nhìn đồng hồ lúc này mới có 9h tối , cả ngày chưa ăn gì Vân thấy đói , đi xuống tầng một , bước vào bếp Vân mở tủ lạnh tìm đồ ăn nhưng chẳng còn gì. Mấy ngày hôm nay Vân đâu có ra ngoài. Vân đóng tủ lại nhưng không được , có gì đó đang chặn lại ngay cánh tủ. Một bàn tay trắng bạch với những miếng thịt dính chút da như sắp rơi xuống đang với ra ngoài từ bên trong tủ. Vân thấy rõ bàn tay đó còn lẫn bùn đất đang rỉ ra một thứ nước đen xì thối hoắc. Vân hoảng loạn đập mạnh cánh cửa tủ lạnh liên tục. Nhưng bàn tay đó vẫn động đậy thò ra ngoài. Bóng đèn trong căn nhà nhấp nháy liên tục , chỉ có ánh sáng phát ra từ cánh cửa tủ lạnh làm Vân nhìn rõ bàn tay kinh dị kia đang cào vào thành tủ lạnh tạo nên những âm thanh gai người.
    Cô hoảng sợ lùi lại về phía bàn ở phòng khách. Đột nhiên Vân giật mình khi tay cô vừa chạm vào vật gì lạnh toát , một cái lạnh khiến toàn thân Vân đông cứng. Quay đầu nhìn , Vân vừa chạm vào cái hũ đựng tro cốt lão Toàn mà hồi chiều cô đặt ở đây. Nhưng sao nó lạnh thế , nó khiến cô không còn sức để mà hét lên nữa...Chân tay cô bủn rủn , không còn sức để chạy , bàn tay phía tủ lạnh biến mất , nó biến đi đâu...? Vân gục xuống khi vừa bất giác nhận thấy cái nắp hũ tro cốt vừa bị đẩy bung , và kia bàn tay nhơ nhớp ban nãy trong tủ lạnh đang thò ra từ trong miệng hũ túm chặt lấy tay cô. Trong căn nhà u tối , ánh điện lập loè cô nghe thấy giọng lão Toàn :
    " Vân....ơi......dượng....lạnh...lắm...."
    " Dượng...đau...lắm...Vân...ơi..."
    Vân bật khóc vì quá sợ hãi , lúc này đèn điện sáng trưng lại bình thường. Hũ tro cốt vẫn nguyên si , nắp của nó không hề bị bật. Phía kia là cái tủ lạnh vẫn mở he hé , nhưng không có vết máu , vết cào xé hay thứ nước đen xì bốc mùi khi nãy nữa. Nó toàn toàn bình thường , Vân sợ nhũn hết người , cô run rẩy tiến lại gần cái tủ nhưng không dám đứng gần. Với tay cô định khép cánh cửa tủ lạnh lại thì :
    " Cộc.....Cộc.....Cộc.."
    Tiếng cửa chính như có ai đang gõ , Vân giật mình không hiểu ai lại đến nhà cô vào giờ này. Đã 11h tối , lâu lắm rồi đâu có ai đến nhà Vân đâu , kể cả là buổi sáng chứ đừng nói lúc này đang là tầm đêm hôm.....
    NguồN Lê TrƯỜng
     
  31. 21/9/17 lúc 13:04

    anvien

    Major Poster

    anvien
    Tham gia:
    25/12/15
    Bài viết:
    221
    Được thích:
    20
    hóng
     
  32. 21/9/17 lúc 13:08

    TrinhNgocTrung

    Administrator

    TrinhNgocTrung
    Tham gia:
    24/1/07
    Bài viết:
    386
    Được thích:
    42
    Chap#11

    Không Lối Thoát...

    " Cộc...Cộc...Cộc..."
    Vân ngần ngại không muốn mở cửa , vì với những chuyện vừa xảy ra không ngoài khả năng bên ngoài cánh cửa kia lại là một thứ gì đó vô cùng kinh dị đang chờ Vân. Cô rụt rè tiến lại gần , một giọng nói bất ngờ vang lên :
    - Vân ơi , dì Phượng đây....Con có trong nhà không...??
    Thì ra là dì Phượng , nghe tiếng dì Vân vội ra mở cửa nhưng đứng trước cánh cửa Vân lại do dự. Vân nhớ lại lần trước khi Vân đang ở trong phòng bà Lanh cũng có giọng mẹ Vân gọi nhưng đi ra thì không có ai , sau đó bà Lanh chết . Không dám thở mạnh , Vân nhẹ nhàng mở cửa ra nhưng chẳng thấy ai ở bên ngoài cả , trên tay nắm cửa có treo một túi đồ ăn nào là bánh kẹo , sữa tươi , cả trứng rồi mỳ tôm kèm mảnh giấy :
    - Dì đến nhà nhưng gọi điện thì con không nghe máy , gọi cửa không thấy trả lời. Dì có mua cho con ít đồ ăn treo ngoài cửa. Con đọc được thì gọi lại cho dì.
    Vân tự trách bản thân quá đa nghi , dì Phượng gọi mãi không thấy Vân trả lời nên đã để lại lời nhắn rồi đi về. Phải chi có dì Phượng ở đây thì Vân đỡ sợ đi được bao nhiêu. Bình tâm lại một chút , Vân cầm túi đồ ăn lên tầng ba , đi vào phòng Vân bóc hộp bánh , uống một hộp sữa. Ban nãy Vân đi xuống tầng một điện thoại Vân để trên giường trong phòng. Với lấy cái điện thoại quả thật dì Phượng đã gọi cho Vân 6 cuộc. Nhưng kỳ lạ , tất cả cuộc gọi đều báo lúc 9h30 tối , lúc đó Vân đã tỉnh và đang ở dưới tầng một với những sự việc kinh hoàng. Sao lúc đó dì Phượng gọi cửa Vân lại không nghe thấy gì.
    Đổ mồ hôi hột Vân lấy điện thoại gọi cho dì Phượng , may quá dì Phượng chưa ngủ . Thấy Vân gọi dì vội bắt mắt :
    - Vân đấy à con , sao giờ mới gọi cho dì....Chắc con ngủ hả , khổ thân con tôi...
    Vân lắp bắp , giọng hơi run run hỏi dì :
    - Dì ơi có phải...dì....vừa....ở..nhà...con về...không....?
    Dì Phượng lấy làm ngạc nhiên nói :
    - Đúng là nãy dì có đến nhà con nhưng đợi mãi không thấy con đâu nên dì treo đồ ăn ở cửa chính. Sau đó dì về , tầm đó là 10h tối rồi. Dì ở ngoài đợi con phải mất 30' đấy....
    Không thể nào , vừa mới đây thôi lúc 11h Vân nghe rõ đúng giọng dì Phượng. Sao dì lại có thể về lúc 10h được , lại còn đứng ngoài đợi 30' . Khoảng thời gian đó Vân đang ở ngay trong phòng khách , sự sợ hãi khiến Vân hét lên kinh hãi , sao dì ở ngoài lại không nghe thấy....Đang nghe điện thoại thì cửa phòng Vân lại có tiếng gõ cửa :
    " Cộc...Cộc.....Cộc.."
    Vân làm rơi điện thoại xuống giường , bên trong là tiếng đi Phượng vẫn đang hỏi Vân , thấy Vân không trả lời dì vẫn :
    - Alo, Alo...con còn đó không Vân...??
    Vân tắt điện thoại , giọng nói ngoài cửa phòng Vân vang lên :
    " Vân....ơi...mở....cửa...cho....Dì...."
    " Dì....Phượng...đây...con....ơi.."
    " he....he....he....he...."
    Giọng dì Phượng nhưng không phải là dì Phượng.....Vân kinh hãi hét lên , cô vò đầu , bứt tai....Vân nhảy khỏi giường chạy lại góc nhà ngồi co ro thu mình vào đó. Lúc đó nhìn Vân như điên loạn . Vân cảm giác chỉ có góc nhà đó là an toàn với cô. Chỉ cần cô bước ra khỏi đó sẽ có một điều gì đó khiến cô sợ hãi sống không bằng chết. Tiếng gõ cửa ngày càng mạnh hơn , rõ hơn :
    " CỘC ..CỘC.....CỘC..."
    " Vân...ơi....dượng....Toàn....đây..."
    Giọng lão Toàn vang lên đằng sau cánh cửa , Vân không chịu nổi nữa , cô thét lên trong tuyệt vọng :
    - Các Người cút hết đi.....Cút...đi....
    Cô gào lên như thế trong một khoảng thời gian dài. Không còn sức Vân lả đi , cô chỉ tỉnh dậy khi ánh nắng chiếu qua kính cửa sổ đối diện góc nhà cô đang nằm soi vào khuôn mặt hốc hác , đôi mắt đờ đẫn sau một đêm kinh hoàng. Vân mở mắt ra , trời sáng thật rồi. Ánh mặt trời làm căn phòng trở lên ấm áp , nó xua tan những nỗi sợ vẫn đang ám ảnh Vân. Tiếng chim ngoài vườn đang hót khiến Vân cảm thấy dễ chịu. Không biết mình ngất đi từ lúc nào , nhưng những cảm giác sợ hãi tối hôm qua Vân vẫn còn nhớ như nó mới vừa xảy ra ngay trước mặt.
    Điện thoại reo , là dì Phượng gọi...Vân nghe máy , dì Phượng nói :
    - Sao đêm qua đang nói chuyện con lại tắt máy đột ngột thế....Bây giờ dì đang đi đến nhà con đây...Lát mở cửa cho dì nhé...
    Thật sự Vân không muốn dì Phượng đặt chân vào căn nhà ma quái này. Nhưng trong sâu thẳm Vân cũng cần một người có thể chia sẻ , có thể nói chuyện. Vân trả lời :
    - Dạ vâng. Con xuống mở cửa ngay bây giờ đây...
    Vân thay quần áo rồi đi xuống dưới mở cửa , đi qua phòng khách Vân nhìn thấy cái hũ đựng tro cốt của lão Toàn. Vân chợt giật mình nhớ lại tối hôm qua bàn tay lão thò ra từ hũ cốt tóm chặt lấy tay Vân. Nó vẫn nằm ở vị trí đó , không hề có sự xê dịch hay thay đổi gì. Vân biết cái hũ đó không bình thường , Vân đi qua nó đầy dè chừng. Bên ngoài có người gõ cửa , giọng dì Phượng :
    - Vân ơi Vân....Mở cửa cho dì.
    Vân đi lại cửa chính , bất thình lình Vân cảm giác có ai đó đang đứng sau nhìn chằm chằm vào gáy cô. Giật mình Vân quay lại nhưng tất nhiên là chẳng có ai rồi. Vân nghĩ bụng chắc do những giấc mơ ám ảnh đêm qua làm Vân chưa hết hoảng loạn , bây giờ đang là buổi sáng cơ mà. Vân mở toang cánh cửa , ánh sáng chiếu vào làm Vân nheo mắt lại . Dì Phượng đang đứng bên ngoài tay xách , nách mang. Nào là thịt , cá , rau , củ , quả.....không thiếu thứ gì.
    Nhìn thấy Vân dì cười tươi rồi bước vội vào trong nhà. Vừa đặt chân vào trong dì Phượng cảm thấy rùng mình vì không khí lạnh lẽo của căn nhà. Dì nói :
    - Sao nhà con lạnh thế hả Vân , bên ngoài trời nắng ấm áp thế cơ mà. Con phải mở hết cửa nẻo ra cho ánh nắng chiếu vào chứ.
    Đoạn dì đi xuống bếp mở tủ lạnh , dì chép miệng :
    - Nhà không còn gì ăn sao không gọi cho dì hoặc đi mua về. Tủ lạnh trống không thế này , lát dì sẽ nấu cơm cho con ăn.
    Thu xếp cho đống đồ ăn vào tủ xong dì đi ra bàn phòng khách. Thấy cái hũ đựng tro cốt dì Phượng mới hỏi thì Vân nói :
    - Hũ đó là hũ tro cốt của ông Toàn dì ạ.
    Dì Phượng giật mình hốt hoảng :
    - Tại sao con lại để ở đây, phải đem lên phòng thờ thắp hương chứ. Đúng là trẻ con không hiểu chuyện mà...
    Nói rồi dì Phượng bê hũ tro định đi lên tầng , khoảnh khắc đó Vân nhìn thấy hũ tro đang động đậy. Rõ ràng nó đang lắc lắc trên tay dì Phượng nhưng dì lại không cảm thấy gì. Vội vàng Vân giật lấy hũ tro từ tay dì rồi nói :
    - Thôi dì cứ nấu cơm đi , để con bê lên cho....Con cũng phải thắp hương cho bố mẹ.
    Dì Phượng gật đầu đồng ý , Vân bê hũ tro lên tầng nhưng cô không muốn đặt vào phòng thờ của gia đình. Cô không muốn để tro cốt của kẻ đã hại chết bố mẹ mình lại được thờ cúng ở đó. Đi qua phòng nhỏ tầng hai Vân nghe rõ giọng trẻ con phát ra từ bên trong căn phòng :
    " He..he...he...Mẹ....phải...vứt...cái...hũ...đó..đi..."
    Vân sợ hãi nhưng cô không biết phải để cái hũ cốt ở đâu. Cô đặt cạnh góc tường cạnh căn phòng nhỏ rồi chạy xuống dưới tầng một. Lúc này đi Phượng đang làm thức ăn , dì đang hầm chân giò , nấu canh cá....Vân muốn phụ nhưng nhìn sắc mặt của Vân quá mệt mỏi , đôi mắt thâm quầng trũng sâu do thiếu ngủ , đầu tóc thì chải vội vàng . Dì Phượng bảo Vân cứ ra ghế sofa ở phòng khách mà nghỉ ngơi , bao giờ xong dì sẽ gọi Vân.
    Vân nhìn dì cười rỗi khẽ gật đầu , quả thật cả đêm qua có lúc cô đã gần như kiệt sức. Dựa vào thành ghế sofa , Vân nhìn mông lung lên trên trần nhà. Bỗng nhiên Vân giật mình khi nhìn thấy cái hũ đựng tro cốt lão Toàn vẫn đang ở trước mặt của mình , nó vẫn đang được đặt ở bàn phòng khách. Mặc dù trước đó chính tay Vân đã bê nó đặt ở góc tường trên tầng hai.
    " Ai đã bê nó xuống đây "
    Chưa kịp hoàn hồn thì Vân đã phải giật người lại. Cãi hũ cốt bị mở nắp từ bao giờ , bên trong hũ bốc mùi xác thối nồng nặc , lại là thứ nước đen xì , xú uế đó đang chảy từ miệng hũ ra. Trong hũ một nửa cái đầu lão Toàn đang trồi lên , nó lăn lông lốc ra bàn hướng gương mặt nửa người nửa quỷ ghê rợn về phía Vân , miệng cái sọ vẫn còn mấp máy :
    " Vân.....mày.....phải....chết..."
    Vân sợ hãi , cô nhìn sang phía bếp nơi dì Phượng đang đứng nấu ăn cầu cứu. Nhưng dì Phượng không thấy đâu nữa , lấy hết sức Vân chạy lại gian bếp , Vân hét lên kinh hãi :
    - Á....á.....á......
    Vân thấy dì Phượng đang nằm trong vũng máu dưới sàn nhà bếp , nhưng đó là một cái xác không có đầu . Máu từ cổ cái xác chảy ra lênh láng khắp nơi. Trên bếp là nồi canh cá dì Phượng đang nấu. Vân che miệng không thể hét lên thành lời , cảnh tượng trước mặt Vân vô cùng đáng sợ. Trong nồi canh cá là cái đầu của dì Phượng , nồi canh đang sôi sùng sục , cái đầu của dì Phượng với mái tóc dài đang nổi lên nổi xuống trong nồi nước. Mắt dì Phượng vẫn mở và đang nhìn trừng trừng về phía Vân.
    Vân quay người bỏ chạy thì bị một bàn tay giữ chặt lại. Lão Toàn với cơ thể thối rữa , đôi bàn tay nhàu nát đang từ từ bóp cổ Vân , Vân không thể kêu lên, cũng không thể thở được. Vân co giật , giãy dụa....cô sắp chết.
    Đột nhiên có bàn tay lay lay người Vân , mở mắt ra Vân nghe thấy tiếng dì Phượng :
    - Vân....Vân...tỉnh lại...con mơ thấy gì mà khóc thét lên thế. Con làm gì sợ quá..
    Vân ngồi bật dậy , cô đổ mồ hôi lạnh . Nhìn dì Phượng đang nắm tay mình cô thở phào vì tất cả chỉ là mơ. Nhưng có một điều là thật , dì Phượng nhìn Vân hỏi :
    - Dì nấu cơm xong rồi , con dậy ăn đi...À mà sao con bảo bê cái hũ này lên phòng thờ rồi cơ mà. Sao nó vẫn còn ở đây.
    Vân há hốc mồm , hai tay cô run lẩy bẩy....Rõ ràng cái hũ không thể tự mình quay trở lại đây được. Nó đang được để ở tầng hai cơ mà....Vân lúng túng không biết giải thích như thế nào. Dì Phượng xoa đầu Vân rồi nói :
    - Thôi cứ để tạm đấy , ra ăn cơm đi con. Nhanh không nguội hết rồi.
    Vân đứng dậy đi theo dì ra bàn ăn , cô không quên ngoái lại nhìn cái hũ cốt. Không có chuyện gì xảy ra , quay lại Vân không khỏi hốt hoảng khi đang ngồi trên đầu dì Phượng là đứa trẻ con trần truồng với đôi mắt đỏ như máu cùng nước da trắng bạch...Nó quay ngược đầu về đằng sau nhin Vân cười :
    " He...he..he....bảo...bà...ấy....ra...khỏi...nhà.."
    " Nếu.....không....thì...."
    Dứt lời cái đầu nó rơi xuống đất , lăn về phía Vân đang đứng chôn chân . Cái đầu nhìn Vân rồi cười những điệu cười ma quái :
    " Hi...hi....hi....he...he...he....hi...hi..."
    Rồi nó biến mất , phía trước dì Phượng vẫn không nhìn thấy gì . Dì gọi Vân lại ăn cơm , đứng trước bàn ăn Vân nhìn bát canh cá lại nhớ đến giấc mơ vừa nãy . Vân không ăn được , cô nôn oẹ khi nhìn thấy đồ ăn. Nghĩ đến những điều Hài Nhi nó vừa nói , Vân kéo tay di Phượng ra ngoài cửa :
    - Dì về đi.....con tự lo được...dì về đi...sau đừng đến đây nữa....
    Bất ngờ trước cách xử sự của Vân dì Phượng không hiểu gì...Vân kéo dì ra khỏi cửa rồi đóng sầm cửa lại. Đứng bên ngoài di Phượng nói vào trong :
    - Vân ...sao con lại làm thế..Có chuyện gì con cứ nói dì sẽ giúp được con mà...??
    Vân quát lên :
    - Dì về đi...cứ mặc tôi.....hu...hu..hu...
    Vân khóc thành tiếng nhưng cô vội bịt miệng lại để dì biết cô không khóc. Đứng một lúc sau dì Phượng mới buồn bã ra xe đi về. Vân ngồi gục xuống cánh cửa , cô khóc như một đứa trẻ con... Cô không biết cô đã làm gì sai mà cuộc đời cô lại khốn khổ đến như vậy. Giọng Hai Nhi vang lên :
    " Mẹ...ơi...cho..con....ăn....hi...hi...hi.."
    Như có người điều khiển Vân lững thững bước lên tầng hai đi vào căn phòng nhỏ. Lúc này đồng hồ chỉ đúng 12h trưa.....Căn nhà lại trở nên u ám , lạnh lẽo như nó vốn có.
    Vân trở về phòng lúc 1h chiều , điện thoại reo. Là chú Hùng chồng dì Phượng , Vân bắt máy chú Hùng nói :
    - Vân ơi , dì gặp tai nạn trên đường từ nhà cháu về. Bây giờ đang nằm trong viện.....
     
    dat tran, Cua87mobilenguyencuong85 thích điều này.
  33. 21/9/17 lúc 14:10

    Quanganh16h

    Crazy Poster

    Quanganh16h
    Tham gia:
    8/9/14
    Bài viết:
    346
    Được thích:
    31
    Tiếp đi bác ơi
     
  34. 21/9/17 lúc 14:17

    anvien

    Major Poster

    anvien
    Tham gia:
    25/12/15
    Bài viết:
    221
    Được thích:
    20
    hóng
     
  35. 21/9/17 lúc 14:40

    hoanglong89

    Major Poster

    hoanglong89
    Tham gia:
    1/7/13
    Bài viết:
    237
    Được thích:
    10
    dã quá thanks ad kkkk nhanh nha có chap mới đi ạ hóng quá
     
  36. 21/9/17 lúc 14:49

    dat007

    Junior Member

    dat007
    Tham gia:
    20/7/10
    Bài viết:
    46
    Được thích:
    2
    hong thoi, hehehe
     
  37. 21/9/17 lúc 15:52

    nguyencuong85

    Junior Member

    nguyencuong85
    Tham gia:
    18/5/12
    Bài viết:
    40
    Được thích:
    4
    hóngh56cbmht2)
     
  38. 21/9/17 lúc 16:40

    paskey

    Major Poster

    paskey
    Tham gia:
    26/6/09
    Bài viết:
    204
    Được thích:
    8
    hóng quá
     
  39. 21/9/17 lúc 17:17

    ThienTran_GSM

    Moderator

    ThienTran_GSM
    Tham gia:
    3/3/09
    Bài viết:
    1,790
    Được thích:
    186
    Hay quá chừng :D
     
  40. 21/9/17 lúc 17:36

    Quanganh16h

    Crazy Poster

    Quanganh16h
    Tham gia:
    8/9/14
    Bài viết:
    346
    Được thích:
    31
    Mưa ế bỏ mợ thớt up đọc cho đỡ chán
     

Chia sẻ trang này